Hiểu biết thế nào sẽ sống thế đó

Ở phần trước, chúng ta đã hiểu, chính việc hiểu biết sai lầm có một "cái ta" đang biết "đối tượng" dẫn đến "1 nhân" cho tư tưởng làm chủ, tư tưởng chủ sở hữu và dẫn đến đau khổ cho con người thế nào.

Hiểu biết tồn tại "cái ta" làm chủ thân tâm này "đang biết" đã là sai lầm thứ nhất.

Sai lầm thứ 2 là "Cái được biết" nhân loại đều đinh ninh và cho rằng đó là "thế giới" là "Ngoại cảnh" là "Sắc đẹp, hương thơm, vị ngon, Âm thanh hay, Xúc chạm êm ái"

Ví dụ: Ta thấy cô gái này xinh, xinh thuộc về cô gái.
Ví dụ: Ta ngửi bông hoa này thơm, thơm là của hoa
Ví dụ: Ta ăn món phở này ngon, ngon là của phở.
Ví dụ: Ta nghe ca sĩ này hát hay, Âm thanh hay là của ca sĩ
Ví dụ: Ta ngồi cái ghế này êm, êm là của cái ghế này.

Chính vì biết Xinh, thơm, ngon, hay, êm là của Thế giới.

Chính vì mặc định có cảm giác dễ chịu hạnh phúc sẽ chấm dứt cảm giác khó chịu khổ đau.

Vì vậy để chấm dứt khổ phải đi tìm hạnh phúc hay các cảm giác dễ chịu và dẫn đến để có hạnh phúc phải thay đổi, làm chủ, sở hữu thế giới ngoại cảnh.

Người có được đủ cả đánh chiếm gần cả thế giới như Alexander Đại Đế xong vẫn thấy khổ, vẫn không thể ngủ ngon. Có lần ông tâm sự với Thầy của mình, xong trận chiến ngày mai con sẽ ngủ ngon, thế rồi cứ đánh chiếm mãi mà vẫn chưa thấy ngủ ngon…vẫn chưa thấy hạnh phúc đâu cho đến khi chết

Còn người chưa có gì thì luôn luôn nghĩ khi có được các điều kiện như người giàu có thành đạt, địa vị, quyền lực như người ta làm gương thì mới có hạnh phúc nên cả đời đi tìm điều này, tìm được thì lại thấy giống Alexander Đại Đế, còn không tìm được thì cứ mải miết đi tìm, càng tìm càng khổ…

Sự thật là " Cái được biết" có phải là thế giới ngoại cảnh đâu. Cái được biết là "Cảm giác" là tâm. Làm sao điều khiển, làm chủ, quản lý được nó. Cũng như ánh trăng dưới hồ thì làm sao mà xúc mang về chơi được mà lội xuống mò.

Thêm nữa: Là cảm giác thì nó sinh rồi diệt chứ có tồn tại mãi đâu mà nghĩ rằng có được hạnh phúc là có được mãi mãi.

Chính từ cái căn nguyên gốc rễ hiểu biết sai sự thật cho rằng "Có 1 cái Ta đang biết về thế giới" dẫn đến hiểu biết sai lầm về "Khổ, nguyên nhân khổ, Đích đến chấm dứt khổ và con đường chấm dứt khổ" của nhân loại. Dẫn đến càng tìm kiếm hạnh phúc càng thấy khổ.

Đức Phật giác ngộ sự thật là "Tâm biết tâm" thông qua Lý duyên khởi để từ đó hiểu biết đúng như thật " Về khổ, nguyên nhân khổ, Đích đến chấm dứt khổ, con đường chấm dứt khổ"

Dẫn đến Đức Phật và các bậc giác ngộ chọn đi con đường ngược lại nhân loại.

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang đi trên con đường.

I don’t make money from teaching. I get paid for helping enough people succeed in investing and put an end to suffering in their lives.

Kết nối