Mình không được sống trong thời của Evis Presney, nhưng biết được:
Ông là Vua nhạc Rock And Roll với rất nhiều Người hâm mộ.
Về sự giàu có, danh tiếng, sự nghiệp cũng như theo đuổi được nghề mình đam mê chắc ông có thể coi là viên mãn.
Người ta vẫn nói: "Có được Tiền tài, danh vọng, được làm điều mình thích" sẽ có hạnh phúc?
Vậy thì vì sao một người nổi tiếng được nhiều người mơ ước có được cuộc sống như ông phải đi đến tình trạng trầm cảm, dùng ma tuý, chất kích thích và chết một cách bất ngờ vì tiểu đường, thừa cân và suy tim???
Điểu này không chỉ ở 1 nghệ sĩ mà còn có trong nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác trên thế giới.
Đó là hành vi truy tìm các cảm giác dễ chịu, mới lạ, để thoả mãn bản thân. Vì họ định nghĩa hạnh phúc chính là các cảm giác dễ chịu đến từ ngoại cảnh…
Trớ trêu ở chỗ, người chưa có được các cảm giác đó thì vẫn mãi đi tìm…
Nhưng với người quá thành công rồi thì cảm giác gì mới lạ cũng được trải nghiệm rồi thì càng tìm càng thấy khó, càng tìm thì cảm giác mới lạ sau càng nguy hiểm…
Và rồi họ chợt nhận ra như Presney ở một trong bài hát cuối cùng trước khi qua đời náy đi náy lại điệp khúc rằng: " Sao thất vọng cứ đến, khi ta mãi đi tìm" – Một đoạn điệp khúc đầy ám ảnh…
Điểu đó nói lên rằng:" Trong thẳm sâu tâm thức của mình ông vẫn khát khao để tìm hạnh phúc".
Tìm hiểu về cái chết của ông càng thấm những điều Đức Phật khám phá ra sự thật.
Nguyên nhân của khổ là Vô Minh về hiểu biết khổ nguyên nhân khổ là ở ngoại cảnh, Vô minh mặc định hạnh phúc có sẵn trong ngoại cảnh, có được hạnh phúc sẽ chấm dứt được khổ, nên khát ái tìm cầu hạnh phúc chỗ này chỗ kia…
Trong cuộc đời đâu phải ai cũng có đủ nhân duyên để đến được với chánh pháp đâu.
Nên con người vẫn cứ đánh đổi 90% cái khổ tâm để đạt được cái chấm dứt 10% cái khổ thân thôi.
Mà chưa chắc đã chấm dứt 10% khổ thân, mà lại là đổi từ khổ này sang khổ khác.
Hiểu biết thế nào sẽ sống như vậy.
Hiểu biết càng sớm cách sống sẽ thay đổi càng sớm.



Bình luận về bài viết này