Trong ngày nhà giáo Việt Nam, ai cũng có người Thầy cô quý mến của mình để nghĩ về và biết ơn
Với Định thì riêng bài viết này, Sẽ dành ra để viết về người "Thầy đầu tiên" của cuộc đời.
Đó là … mẹ.
Nghe mẹ kể xưa Bà cũng nghèo, ông mất sớm, 1 nách nuôi 5 người con với 1 bác con bà 2 cũng mất sớm. Mẹ mình là con thứ 4 trong nhà.
Mà hồi đó nghe mẹ kể cũng lũ lụt mất mùa nhiều, Bà cũng không giỏi đi chợ hay buôn bán.
Mẹ hay kể đi học về bà phần 1 chén ngô rang, đói.
Cũng 1 phần vì đói chả thiết học, 1 phần không muốn là gánh nặng thêm của Bà nên mẹ quyết định bỏ học từ năm lớp 7 để sau này đi bộ đội.
Sau này không biết có phải do năng khiếu hay không, mẹ hồi bé cũng không được học nấu nướng gì, chủ yếu tự học, mà vào môi trường quân ngũ nấu ăn ngon nên cũng được phụ trách nấu cơm cho bộ đội. Chắc đó cũng là môi trường tốt để mẹ rèn dũa nấu ăn ngon như bây giờ.
Xét về tính cách thì điểm mình không hợp mẹ cũng nhiều, ví như vụ hay dặn dò nhiều cẩn thận quá là trước mình hay cáu. Rồi mẹ cũng không khéo lắm trong giao tiếp tương tác với con, nên phần nhiều là bị tổn thương nhiều hơn là được động viên, khích lệ…
Nhưng trong cuộc đời có 3 điểm mà mình học được từ mẹ khi quan sát hành vi và tính cách mẹ từ bé.
Không biết là do khi sinh ra kho chưa có sẵn thông tin tương hợp nên mình dễ học được từ mẹ, hay do học được trong cách quan sát mẹ từ bé hay không.
Nhưng bài học thứ nhất mình ám ảnh và nhớ rất sâu, đó là :
1. Sống có trước có sau ai giúp đỡ mình thì không bao giờ được quên.
Mỗi lần về quê, nếu có dịp là mẹ hay kể xưa các bác giúp mẹ thế nào, ai giúp mẹ ra sao và mẹ nhớ đến họ thế nào.
Mẹ hay kể về bà ngoại, nhưng có lẽ điều làm mình nhớ nhất là lúc bà sắp mất, mẹ về chăm bà ốm, độ 1 tuần thì mà mất.
Nhận được tin mẹ ốm mệt, mà trong túi chẳng còn đồng nào, con thì nhỏ, mình mới dc 1 tuổi. Mẹ kể may cô Thuận hàng xóm biết tin cho mẹ mượn 20K. Mà 20K hồi đó cũng to, về chăm bà ốm, bà thích ăn gì thì mua cho bà ăn.
Bà thèm bánh cuốn, mà đó là cảm giác của người sắp mất thì chỉ thèm thôi chứ mua về bà cũng không ăn được.
Trước khi mất bà dặn dò và thương nhất mẹ mình vì con nhỏ, đi xa nhà, lại tự lập là chính.
Hình ảnh Bà đọng lại trong mình qua những lời kể của mẹ như thế.
Rồi có lần còn bé, mình quan sát mẹ khi vào viện chăm 1 bác rể bị bệnh tim, cũng nguy kịch khó qua khỏi. Mẹ vấn kể không quên được việc bác đóng cho bộ bàn ghế, giường gửi từ Ninh Giang về cho…Sau này bác mất rồi vẫn thấy mẹ hay kể lại.
Những hình ảnh đó vẫn còn đọng lại tâm trí mình cho đến bây giờ.
Có lẽ cũng vì điều này mà mặc dù là con thứ 4 trong nhà, mà các bác đều rất quý và nể trọng mẹ cho dù có không hợp tính cách đi chăng nữa.
Bài học thứ 2: Làm gì thường khá chắc chắn, chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng.
Mình ko biết mẹ có nhiều vân tay cầu toàn không, mà làm gì cứ việc gì là hay lo lắng hơi thái quá, nhiều khi mất ăn, mất ngủ, nhưng cũng chính vì thế mà gần như chưa bao giờ nhỡ của ai hẹn thứ gì.
Mình nhớ hồi sinh viên, mẹ là trụ cột chính trong gia đình, mặc dù đồng lương hỗ trợ quán ăn sáng ko nhiều nhặn gì, nhưng chưa bao giờ nhỡ học của mình tháng nào.
Hồi ôn thi đại học, mẹ chỉ bảo ": con học được thì mẹ cho con học, chứ mẹ cũng không biết định hướng thế nào, con thấy gì phù hợp thì con chọn"
Dạo ấy cứ chả phải lo gì cứ cắm đầu cắm cổ cày quốc học, rồi ăn, ngủ. Việc còn lại để mẹ lo.
Mình đi học về lúc nào cơm nước rồi mọi thứ đầy đủ, nên lúc nào cũng có cảm giác hậu phương rất vững chắc, an tâm tập trung tối đa cho việc học.
Rồi đồ ăn gửi lên Hà Nội, biết tính mình ít về quê nếu không có việc cần thiết nên mẹ mỗi khi gửi thậm trí đồ ăn kèm lun cả gia vị cho từng món 😂😂😂
Rồi cả đến việc sau này nếu bố mẹ mất, con có 1 mình thì an tâm chuẩn bị thế nào cho nhẹ nhàng nhất, mẹ cũng đã chuẩn bị hết tinh thần và thậm trí cả vật chất.
Sau này nhìn lại thì thấy cũng khổ tâm nếu cái gì cũng muốn chuẩn bị quá cẩn thận. Nhưng cũng phải thừa nhận, mình bị ảnh hưởng khá nhiều qua tính cách của mẹ. Nên cũng hay có xu hướng chuẩn bị và khá cầu toàn 😀. Nhưng cũng nhờ đó mà mình thấy nhiều điểm sau này khi ra đời và trong công việc được hưởng lợi.
Cuối cùng, bài học thứ 3 từ "Người thầy đầu tiên này" đó là ăn cay và " pha nước chấm"😌
Vụ nấu ăn thì chủ yếu mình quan sát mẹ với thi thoảng hỏi mẹ là chính.
Nhưng vụ mà mình thấy hứng thú hơn cả là học cách pha bát nước chấm cay lòi, thập cẩm đủ loại đồ ăn mình đều khoái chất vị nước chấm của mẹ pha. Từ bé đã học cách pha rồi.
Sau này đi đâu hay gì liên quan đến mâm cỗ hay được giao nhiệm vụ này, mình cũng hào hứng vì món ăn ngon hay không phần lớn phụ thuộc vào bát nước chấm ngon hay không mà.
Mình nhận thấy 3 thứ mình học được ở mẹ sau này gần như là 3 thứ hình thành nhiều trong tính cách mình từ bé qua quan sát mẹ.
Dù muốn hay không thì chúng ta đều đã được thừa hưởng 1 phần gen, 1 phần tính cách, 1 phần thông tin trao truyền từ vị thầy đầu tiên này.
20/11 /2021 mặc dù cái biết ơn của lộ trình tâm hiện tại nó đã khác với 29 năm trước. Nhưng không thể không tri ân và biết ơn người thầy đầu tiên này, nhỉ 😌
Like mother, Like Son ^^.



Bình luận về bài viết này