Thay đổi tâm dần sẽ thay đổi thái độ và hành vi

Hôm nay có 2 vấn đề xảy ra khiến Định có dịp kiểm tra lại mức độ ngấm pháp học sau đúng 1 năm diễn ra khoá Tu bát chánh đạo do thiền sư Nguyên Tuệ thuyết pháp.

✅1. Đang đi đường, bỗng có tiếng nổ rất to, nhiều người xung quanh đều giật mình vì tiếng nổ đó và đều ngoái lại xem điều gì đang diễn ra. Đó có thể tiếng nổ nốp của một ai đó, điều quan trọng là mình có dịp quán lại trạng thái tâm lúc đó so với trước kia khi chưa hề thiền định + tu tập bát chánh đạo, con đường chấm dứt khổ tâm của Đức Phật.

Tại khoảnh khắc đó, 1 lộ trình tâm xẹt qua, khởi lên ngay lập tức nhớ được đó là thọ ( cảm giác).

Khi khởi lên được ngay đó là cảm giác trong tích tắc, lập tức có sự thăng bằng, vững chắc, bình an, ngay lập tức. Vì ngay sau lộ trình tâm nhận biết được đối tượng được biết là cảm giác âm thanh, là thọ, thì trước đó do trong thiền định, Định đã quán quán sâu hơn đó là:

+ Do Tai tiếp xúc với âm thanh thật từ tiếng nổ, sinh cảm giác âm thanh, cái tâm đang biết là cảm giác âm thanh. Điều này ý nghĩa ở chỗ, tâm không khởi lên kiểu :" Không biết tiếng gì nhỉ, hay tiếng nổ ở đâu, liệu nó có nguy hiểm không nhỉ, bây giờ làm sao để tránh xa càng xa càng tốt …"

+ Do thọ này nó vô thường, sinh lên do duyên xúc rồi lại diệt đi, sinh không từ đâu tới, diệt không đi về đâu. Nó ý nghĩa ở chỗ bản thân không mãi ám ảnh về nó, không sợ hãi nó, không bực mình với nó, chỉ ghi nhận.

Chính quá trình tu bát chánh đạo, thiền định quán thọ, mà tại khoảnh khắc đó chỉ cần nhớ được đúng đó là cảm thọ ngay lập tức 1 chuỗi các lộ trình tâm sau đó như được lập trình tự nhiên bình an nhẹ nhàng ngay lập tức.

Mình thấy điều này thú vị, vì trước đây dù ít hay nhiều đều có trạng thái tim đập, chân run trước những thứ đến kiểu bất thình lình như tiếng lổ hay va quệt xe kiểu như vậy.

Đây là minh chứng cho thấy rõ, Cùng là 1 hành động đi xe nhưng trạng thái tâm khác hẳn, trạng thái mà nếu được trải nghiệm và có dữ liệu so sánh đối chiếu, không ai là muốn quay lại trạng thái sợ hãi hoảng loạn như xưa.

✅2. Mình vốn tính cầu toàn, cắt tóc ông nào ưng , hợp là cắt mãi, vì vậy mà có ông mình cắt suốt từ thời sinh viên đến giờ chắc cũng được gần chục năm chứ chả ít.

Bữa nay mình muốn cắt, nhưng vì biết có khả năng dịch ổng nghỉ. Vì vậy mình gọi trước khi đến.

Gọi cuộc 1 : mình hỏi ổng có cắt không?

+Ổng bảo đúng 2 câu cụt lủn: Có, đến đợi 1 chút.
_ Mình chưa kịp nói gì thêm thì ổng cúp máy.

Sau đó đến nơi, thấy quán mở mà ko thấy ổng đâu mình gọi tiếp:

Gọi cuộc 2: mình hỏi ông sắp ra chưa
+ Ổng nói 1 câu cụt lủn, giọng cảm giác khó nghe: CHỜ TÝYYYY.
_ Minh chưa kịp nói gì thêm, ổng cúp máy.

Trước đây với mình tình huống đó thì thích cái quán đó thật vì cắt vừa ý, nhưng bực mình thái độ thì cũng cho NEXT lun. Cái khiến mình rất dễ bực mình là thái độ.

Nhưng đó là trước đây, còn giờ đây, những phi vụ kiểu đó, do ngấm pháp học nên trường hợp đó quán thọ, tâm, pháp thuần thục nên nhanh chóng cắt được những cảm giác khốc liệt nơi tâm.

+ Lúc đó khởi lên ngay được:

_ Đó là thọ, là tâm đang biết về tâm mình, không phải biết về ông cắt tóc.

_ Nếu sân với cảm giác đó, thì mình sẽ khổ tâm.

_ Mình cắt vì hợp, không tham, dính mắc phải cắt ổng trọn đời, và bắt buộc phải cắt hôm nay, vì vậy, nếu hợp lý vẫn cắt ổng, còn nếu vì 1 lý do nào đó, mà không thể cắt được đúng ổng để đúng ý, thì cũng hoan hỷ chọn phương án khác. Ko thành vấn đề.

Ngay lập tức lúc đó ngắt được cảm giác khó chịu, đến nơi thấy ổng cắt vẫn ngọt, hoan hỷ chứ không như cảm giác lúc mình gọi điện.

✍Vậy là 2 hành động, có thể vẫn thói quen cũ, nhưng lộ trình tâm đã rất khác, dẫn đến vừa được việc vừa bình an, hoan hỷ. Qua đó giải quyết được nhiều việc trong ngày hơn. Tránh mất thời gian vào những lộ trình tâm suy nghĩ linh tinh, suy diễn rồi tự xử chính mình.

⭐À mà anh em tôi vẫn trực khoá Thiền 23 ngày của Thiền Sư Nguyên Tuệ nhé. Nhắc nhẹ thế thôi.😌

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang đi trên con đường.

I don’t make money from teaching. I get paid for helping enough people succeed in investing and put an end to suffering in their lives.

Kết nối