✅1 người học Bát chánh đạo xong, không phải về gặp mẹ, vợ, con sẽ không nói "thương" , không "bày tỏ tình cảm". Nói cách khác không phải là tỏ ra "Khác trước", không phải tỏ ra "không thích", không ghét" dựa trên ngôn từ. Mà ở trong tư tưởng, anh ta biết rõ, cái "thương" đó, cái "bày tỏ tình cảm" không gán mác yêu thương trên danh nghĩa tư tưởng chủ nhân, chủ sở hữu, điều khiển, áp đặt họ. Cho dù họ có làm theo hay không theo, có đồng ý hay không đồng ý, cũng không có khổ tâm.
✅ Một người có chánh kiến cũng cần hiểu rõ, Nếu chấm dứt hoàn toàn tư tưởng chủ nhân chủ sở hữu thì chỉ có Đức Phật và các Bậc A La Hán đã đạt chánh trí thôi. Còn bản chất thực tại 1 người hữu học, do còn lộ trình tâm không phải bát chánh đạo, sẽ vẫn có thích, có ghét, có ràng buộc, có tư tưởng chủ nhân chủ sở hữu. Cái đó do duyên khởi, đã có lập trình, không thể làm chủ, điều khiển hay ép được. Có chăng khi có điều đó khởi lên, khi khổ tâm, nếu có trí nhớ đúng về 4 sự thật về khổ Đức Phật truyền dạy, thì khổ sẽ vắng mặt.
✅Ở đây, không có gì mâu thuẫn giữa đặc điểm tính cách thói quen hay quan tâm, chăm sóc, làm cái này, làm cái kia. Mà chỉ thay đổi tâm, để có làm điều gì đi chăng nữa dựa trên hiểu biết kinh nghiệm cá nhân thì cũng không có khổ tâm. Cho dù có kết quả thế nào.
✅Xin đừng nhầm lẫn, giữa việc làm gì và làm với tâm thế nào (có khổ không?).
✅Làm gì phụ thuộc kho tri thức kinh nghiệm thế gian tính cách, thói quen. Là quá trình học hỏi, rèn luyện kỹ năng. Mình muốn có kết quả thì cần kinh nghiệm , kỹ năng, còn không có thì cũng không có kết quả.
✅Làm với tâm thế nào phụ thuộc vào việc có hiểu biết đúng sự thật và thực hành an trú với sự thật hay không mà thôi. Để cho dù có kết quả được hay không được, có như mục tiêu đề ra hay không thì cũng không có khổ.
⭐Không hiểu đúng, hiểu nửa vời thì học xong về mâu thuẫn còn khổ hơn người không học gì. Vì người không học gì, họ cứ làm là làm, ít mâu thuẫn. Còn học nửa vời thì cứ mâu thuẫn, vừa muốn làm mà không được, không muốn làm cũng không xong.




Gửi phản hồi