Mình và nó quen nhau cũng đến chục năm chứ chả ít. Trong tâm trí mình:
1. Mình thấy nó khách quan, con gái mà suy nghĩ rất logic chín chắn. Như bà cụ non.
2. Nó xuất thân từ "gái tình nguyện" của trường kinh tế. Vì vậy đểu có chất nhiệt tình và rất tâm lý. Một nét không lẫn vào đâu được mà mình rất quý 😉
3. Đặc điểm nữa là hiểu chuyện, biết phải quấy. Có lẽ vì vậy mà thấy khoe được nhiều anh theo đuổi. Mình éo tin lắm, nhưng nó kể thế thì biết thế :)).
Mình chỉ nhớ, hồi đó còn là sinh viên kinh tế, 2 anh em cùng đi tình nguyện.
Mình là nhóm trưởng nhóm 1 tạm thời 1 thời gian. Nó là đứa hay cà khịa mình trong nhóm. Dần dà 1 người hiền lành cũng phải cà khịa lại chứ chả nhường nhịn gì 😌.
Thế rồi, nhớ nhất hồi sinh viên, học hành thế nào mà học nhầm môn rồi học lại đủ cả. Môn Tiếng Anh phải mượn lại vở nó ôn rồi trả nợ môn.
Chả hiểu sao, mình có cái cảm nhận rất đặc biệt là nhìn mặt là biết đứa nào học giỏi, học trâu bò. Nó là đứa như thế. Nên có niềm tin hỏi nó là qua môn, hehe.
Rồi ra trường bẵng đi 1 thời gian, 2 anh em đều phải lo cho vấn đề cơm áo gạo tiền, rồi bất chợt đi chạy tại CV Thống Nhất gặp lại nó.
2 Anh em vẫn chém gió vui vẻ như xưa. Tính nó vẫn thế chả khác nhiều so với hồi sinh viên.
Nhớ nhất là kỷ niệm, mình từng thích 1 bạn MBS , nó bày đủ trò, tặng hoa rồi quà đủ cả cho ông anh. Mình cũng chưa bao giờ biết phải bắt đầu từ đâu vì ko giỏi vụ này từ xưa đến giờ.
Thế rồi cả 2 đều sặc cười khi nghĩ lại cảnh cô gái kia ú ớ nhận bó hoa oải hương mà chẳng biết ai tặng. Mãi sau này vẫn chả biết ma nào tặng rồi lại mất tăm mất tích, ở đó tự tưởng tượng 😆
Mọi cảm xúc rồi cũng sinh diệt vô thường, đến 1 ngày đi học lại thích 1 bạn Coach tại khoá học. Mình về hồn nhiên kể hết cho nó nghe.
Nó bảo" No hope , không có cửa gì đâu anh". Nó biết mình tụt mút nhưng vẫn tìm cách giúp.
Thế rồi ngày đầu tiên trong đời chứng kiến cái cảm xúc biến thiên sinh diệt khốc liệt thế nào sau khoá học đó.
Từ thứ cảm xúc "Sống và khát vọng" bước ra từ khoá học cho đến thứ cảm xúc của việc biết "99% kết quả của lời tỏ tình với cô gái ấy" nhưng vẫn chấp nhận đau đớn để "chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình" và " không bao giờ phải hối tiếc vì điều đó nữa".
Trên đường đi học về , thứ cảm xúc đó thật khó tả, dẫu đã có sự chuẩn bị, trái tim vẫn vỡ vụn từng mảnh.
Và vẫn là nó nhắn tin, và lắng nghe hết câu chuyện của mình…
Thời gian qua đi, mọi thứ cũng được chữa lành.
Chắc có lẽ cũng vì những sự gắn kết từ những kỷ niệm đó mà 2 anh em thân nhau.
Thế rồi đến lần thứ 3, cô gái tiếp theo mình thích cũng vẫn là nó nghĩ đủ trò để tỏ tình :)).
Nó bảo "Cửa sáng hơn hẳn" , đợt covid 2 anh em uống bia ở Tạ Hiện nó còn tin mình đưa thiệp mời trước nó…
Thế mà rồi…đùng 1 cái! Nó báo cưới trước hẳn 1 tháng cơ đấy.😗
Thứ 5 này lại phải về quê xem cô em "cây khế" hớn hở "Win chặt" vì hốt được chồng thế nào .
Ps: Nó kín như ma, FB toàn ảnh hoa lá cành, nên không có ảnh nhé. Đám cưới về bù ảnh sau 😌




Gửi phản hồi