“Người Thương” và “Người Được Thương” “ai “khổ hơn?

Đa phần khi nhìn thấy 1 người có hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật, đói nghèo, khổ đau thì con người ta đều khởi sinh lòng trắc ẩn, rồi cảm thương họ.

Rồi khi thích 1 người, bạn sẽ có lòng "cảm thương" dành cho họ,

Rồi cũng có thể vì đó mà tìm cách giúp đỡ họ.

Nhưng có thực sự họ "khổ đau"? Có thực sự "đáng thuơng"? Hay chính "người đi thương" mới thực sự khổ ?

Hồi bé, mẹ đưa mình đến lớp ngày rằm trung thu. Ai cũng có ông sao, mỗi mình không có.

Trong con mắt của mẹ, mẹ thấy thương mình vì mình không có đèn ô sao, nhưng cũng không đòi hỏi mẹ phải mua đèn ô sao.

Có lẽ vì thương con, mẹ mình tìm cách mua bằng được chiếc đèn ông sao quay lại lớp đưa cho mình.

Nhưng thực ra, lúc đó mình đâu có thấy khổ. Vì có mấy khi được sướng mà có chất liệu so sánh thấy khổ. Mình coi điều đó là bình thường.

Rồi cũng lần nữa, khi lớn lên. Ngày mình vào miền nam với hy vọng lập nghiệp.

Trong chuyến tàu vào nam đó, khi chưa có tiền, mình chỉ nghĩ nên tiết kiệm tối đa. Mình chọn đi tàu hoả chứ không phải ô tô hay máy bay. Thậm trí chọn cái vé tàu rẻ nhất, ngồi ghế cứng, phải ngủ vạ vật.

Sau này mẹ vẫn luôn kể lại là thuơng con, không người mẹ nào lỡ để con đi xa mà đi cái vé tàu hạng bét đó.

Nhưng thực lòng, trong hoàn cảnh đó, mình đi rất thoả mái, trải nghiệm mới lạ, không thấy khổ tâm gì.

Hay: Bạn để ý, nhiều người với tấm lòng hảo tâm, thương và giúp đỡ các em nhỏ vùng cao, hay châu phi đói nghèo.

Nhưng có bao h bạn đặt ra câu hỏi: " Có thực sự họ đang khổ đau? ". Từ bé họ đói nghèo họ vẫn vô tư với cuộc sống của họ đấy chứ. Họ chưa có chất liệu sướng như bạn thì đâu biết khổ là gì?

Phải chăng chính bạn, tại khoảnh khắc bạn thuơng họ thì bạn mới chính là người khổ đau?

Cuộc đời không phải chỉ nhìn hoàn cảnh, nhìn khuôn mặt mà biết ai khổ đau, vì khổ trong nội tâm chứ đâu có trong hòan cảnh.

Thế cho nên, chưa chắc người được thương đã khổ, mà có khi người đi thương lại khổ hơn ☘️

Gửi phản hồi

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang đi trên con đường.

I don’t make money from teaching. I get paid for helping enough people succeed in investing and put an end to suffering in their lives.

Kết nối

Khám phá thêm từ Như Lý Tác Lý

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc