Đã bao giờ bạn rơi vào trạng thái, biết rõ việc này là không hữu ích, nhưng vẫn làm, vẫn dính, rồi sau đó lại trách bản thân, vì sao không làm được?
Ví dụ: Biết rằng nóng giận là không hữu ích, nhưng đụng chuyện vẫn nổi nóng?
Biết rõ 1 việc là sai nhưng vẫn làm xong việc sai đó rồi mới biết nó sai, vẫn không sửa được?
Vì sao? Vì lập trình cũ nó đã cài đặt sâu rồi, lập trình mới chưa được cài đặt chuẩn, chưa thân chứng được cái lập trình mới thì khi đụng chuyện lập trình cũ nó lại chạy chứ sao.
Thứ 2 là vì các sự vật hiện tượng nó do duyên xúc theo quy luật lý duyên khởi rồi, cứ đủ nhân duyên là nó chạy tự động thôi, khi đã xúc rồi thì không thể điều khiển làm chủ được nó.
Ví dụ: Chống đã xúc với dùi ắt nó ra quả tiếng chống, cái chống cũ nó diệt rồi không thể điều khiển làm chủ tiếng chống, cái dùi cũ nó diệt rồi cũng không thể điều khiển làm chủ tiếng chống. Thậm trí cái chống + Rùi mới sinh cũng không thể điều khiển làm chủ tiếng chống, ngăn cho nó không sinh khởi, hay diệt đi. Thậm trí không có vật nào điều khiển được tiếng chống đó. Đó chính là tính chất vô ngã của các sự vật hiện tượng.
Giờ quan trọng là giải pháp nè:
1. Trước tiên không mặc định hiểu biết cũ là đúng. Cần nghi ngờ.
2. Tư duy mở, sẵn sàng nghe người khác chia sẻ cách làm đúng và về từ từ kiểm tra kiểm chứng.
3. Nếu biết rõ cách được hướng dẫn là đúng thì phải cài lại thật chậm, chất, làm từng bước cho chuẩn quy trình để làm được quy trình mới lần đầu.
4. Thân chứng rõ quy trình cũ sai, và cài đặt được 1 lần chuẩn xác quy trình mới.
5. Từ từ luyện tập lặp lại quy trình mới, thân chứng rõ trạng thái khác biệt 2 quy trình.
6. Cài đặt thành công quy trình mới, bỏ được quy trình cũ.
Cái này để làm gì?
✅ xoá thói quen xấu , rèn thói quen hữu ích.
✅ Rèn kỹ năng cuộc sống.
✅ Xoá hiểu biết sai lầm, cài đặt hiểu biết đúng. Ứng dụng trong tu tập.
⭐️Có những cái rất dễ, nhưng nếu không chạm vào dù là nhỏ nhất cũng không bao giờ biết được làm được♦️♦️♦️♦️♦️




Gửi phản hồi