Nếu không hiểu đúng sự thật về sự nguy hiểm thì sẽ không hiểu được sự xuất ly.
Không hiểu đúng sự thật vị ngọt thì sẽ không thể hiểu được sự nguy hiểm.
Vị ngọt là cảm thọ , nó có thật là cảm giác dễ chịu, là tâm, không thường hằng mãi mãi, không cố định, không sẵn có , không thường trú, không luôn luôn có đâu cả, sinh diệt theo duyên khởi ( Do xúc 2 nhân mà sinh khởi ), không có cái gì là chủ nhân chủ sở hữu của nó, không có cái gì điều khiển, kiểm soát được nó. Vị Ngọt chỉ xuất hiện duy nhất 1 lần rồi diệt. Nên nếu khởi lên thích thú, muốn sở hữu nó, muốn nó mãi là của mình, đến khi nó mất đi thì sầu bi khổ ưu não sẽ khởi lên.
Người chưa được học chánh pháp chắc chắn sẽ không hiểu đúng sự thật vị ngọt, nên cũng sẽ không hiểu được sự thật về sự nguy hiểm, nên cũng sẽ không kinh nghiệm được sự xuất ly.
Và vị vậy cứ cảm nhận vị ngọt là tham, tại thời điểm tham nên vui không có khổ.
Chỉ đến khi vị ngọt đó mất đi thì mà tham nên muốn nó còn mãi mà không được nên mới khổ.




Gửi phản hồi