1. Đúng là trong yêu thương có khổ đau, nhưng khi yêu thương người ta có hạnh phúc được tận hưởng vị ngọt, và khi tham ái thứ hạnh phúc đó thì đâu có dễ mà từ bỏ.
2. Khi Hạnh Phúc bởi yêu thương thì đâu có Khổ đau gì đâu, chỉ khi nó biến hoại, biến diệt, mất đi thì mới có khổ thôi.
3. Vì Thi mặc định chỉ có hạnh phúc mới chấm dứt được khổ, và yêu thương là cách để có được hạnh phúc.
4. Cho dù có biết rõ đổi cảnh yêu thương người này là đổi khổ này lấy khổ khác thì cũng không đỡ được, vì lộ trình tâm nó tự động chạy theo chuỗi Duyên Khởi theo quy luật duyên khởi mà.
5. Cho dù thấy khổ, thấy yêu thương là nguyên nhân khổ , quên được người này rồi lại yêu thương người khác thì chỉ đổi khổ này lấy khổ khác, nhưng Thi cũng chưa bao giờ biết được cách để chấm dứt , từ bỏ yêu thương.
6. Chưa thân chứng được trạng thái bình an, vui, thoả mái, không yêu thương, không ghét bỏ, không mâu thuẫn, vì vậy đâu có chất liệu để đối chứng xem cách sống nào tốt hơn.
Vì vậy mà, Thi biết rồi Thi vẫn buồn thôi.




Gửi phản hồi