Tư Tưởng Sau là Minh hay Vô Minh (Phần 2)

✍️Tư Tưởng Sau là Minh hay Vô Minh❗️ ? ( Phần 2- Trả lời)

“Lộ Trình tâm của 1 Vị hữu học có 2 Lộ trình tâm đan xen nhau.

Khi có Bát Chánh Đạo thì không có Khổ.

Khi có Bát Tà Đạo thì có Khổ có Vui.

Vậy thì 2 Lộ Trình Tâm có Cái Vui nội tâm của Bát Chánh Đạo, có Cả cái Vui vì ngoại cảnh của Bát Tà Đạo.

Vậy thì Cứ tận hưởng cái vui của Bát Tà Đạo, còn khi nào khổ thì lại lôi Bát Chánh Đạo ra sài. Tội gì phải khổ”.

Trả lời:

1. Tư tưởng vẫn còn muốn tận hưởng niềm vui bát tà đạo ( Niềm vui với ngoại cảnh như tiếng hay, hương thơm, vị ngon, xúc

Chạm êm ái…) là vẫn còn dính mắc tham ái vị ngọt, khát ái tìm cầu hỷ lạc chỗ này chỗ kia mặc dù đã học bát chánh đạo.

2. Tư tưởng này cho thấy Niệm Lực- Tuệ Lực- Định Lực còn chưa tới độ , vẫn bị dục lạc thế gian cuốn hút chi phối.

3. Khi Khởi nên tư tưởng như vậy sẽ vẫn ưu tiên tận hưởng vị ngọt trên bát tà đạo, chỉ đến khi khổ mới nhớ ra Bát Chánh Đạo, nghĩa là không hướng tới nhất tâm tu tập, mà chỉ khi nào đợi khổ mới tu. Cũng giống việc không đào giếng trước khi khát, khát rồi mới đào giếng. Hoặc mất bò mới lo làm chuồng. Không phòng bệnh mà bị bệnh thì mới tìm cách chữa.

4. Vấn đề ở chỗ Niệm có tự tính riêng của nó. Nó chỉ kich hoạt các thông tin nổi trội. Nếu ưu tiên tận hưởng vị ngọt bát tà đạo, thì thông tin nổi trội trong kho chứa toàn vô minh, tà kiến. Thì khi cần sức mấy mà có chánh niệm. Không nhất tâm tu tập “nuôi dưỡng” chánh niệm, chánh định, chánh kiến thì sức mấy mà đánh lại được gã khổng lồ Tà niệm, Tà Định, Tà Kiến.

1 Vị hữu học vẫn phải chấp nhận có bát tà đạo đan xen bát chánh đạo, nhưng phải hiểu khi có bát tà đạo thì có tàm quý , xấu hổ với chính mình để hướng tới tu tập bát chánh đạo. Chứ không phải đổ cho do còn bát tà đạo nên cứ tận hưởng vị ngọt đi rồi có khổ thì tu bát chánh đạo.

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh
tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để
thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang
đi trên con đường.

Kết nối