Rào Cản Vi Tế nào ngăn sự tiến bộ trong Quá Trình Học Hỏi, tu tập của 1 vị hữu học

✍️Rào Cản Vi Tế nào ngăn sự tiến bộ trong Quá Trình Học Hỏi, tu tập của 1 vị hữu học.♦️

1. 🔻Nói Dối, không dám thành thật thừa nhận bản thân nay mức độ tu tập thế nào, chỉ khoe sự tiến bộ, che đi khiếm khuyết, những vấn đề còn mắc kẹt. Ẩn sâu bên trong tư tưởng chấp ngã luôn muốn được anh em đạo hữu, thừa nhận mình tu tập tinh tấn, tốt, có tiến bộ, luôn muốn làm gương, mẫu cho người khác, sợ bị đánh giá tu lâu mà còn nhiều tà kiến, … sợ ta tu kém, ta hiểu biết kém.

☘️Cũng như 2 đứa trẻ cùng học lực, đứa nào thành thực thừa nhận với cô giáo con chưa hiểu bài, cô giảng lại con hiểu thì so với đứa trẻ nói dối nó sẽ học hỏi tiến bộ tốt hơn.

=> ♦️Như vậy khó có thể biết được vấn đề mắc kẹt, vô minh khi nhận phản hồi, để tự suy ngẫm mà thanh lọc được.

2. 🔻Sợ đạo hữu đánh giá mức độ tu tập trạch pháp còn non kém, nên dù muốn nhưng không dám chia sẻ hiểu biết cá nhân, áp dụng lối sống bát chánh đạo trong đời sống thế nào, mà chỉ dám đăng lại các bài Sư trạch cho chắc cú, yên tâm vì không ai vào trạch, tương tác thông tin trái chiều.

☘️Cũng như câu chuyện 2 trường phái cùng tranh luận kịch liệt về hiểu biết về định luật duyên khởi.

– 1 bên cho rằng các pháp do 1 nhân sinh quả, 1 nhân biến đổi thành quả.

– 1 Bên cho rằng các pháp do 2 nhân độc lập xúc với nhau cùng diệt mới sinh 1 hay nhiều quả.

♦️Nhiều người tu học BCD cứ đinh ninh bên thứ 2 là đúng. Nhưng cuối cùng thực tế thì không bên nào hiểu về Lý Duyên Khởi, vì nếu hiểu rồi biết tính chất vô ngã , duyên khởi rồi thì đâu có cố tranh luận, làm chủ ép bên kia phải hiểu đúng theo ý mình hiểu.

Vậy thì rõ ràng có nghe học Văn tuệ, nhưng thực ra là nhắc lại chứ chưa hiểu, chưa ngấm.

♦️Vậy nên, Rất cần chia sẻ cái bản thân đúc kết để biết rõ đang hiểu Chánh Pháp mức độ nào, có vấn đề gì chưa hiểu được đạo hữu vào trạch thì có khi lại nhìn nhận ra vấn đề. Còn trường hợp hiểu sai Sư vào trạch , tương tác thông tin cho còn biết cũng tốt, để lần sau còn sửa, không sử dụng vô minh nữa. Không bản thân cứ quen với các thông tin vô minh đó, vẫn nghĩ nó đúng thì lần sau lại tiếp tục sử dụng tiếp.

3. 🔻Học xong thì quay sang thích Bát chánh đạo, chán ghét bát tà đạo, nhưng không hướng đến tích cực tu tập Bát Chánh Đạo.

♦️Chính vì đã học chánh pháp, cho nên bên trong kho chứa đã có thông tin MINH lưu bào bộ nhớ.

♦️Tuy nhiên 1 vị hữu học cũng cần nhớ rằng, bản thân vẫn còn vô minh, chấp ngã, lộ trình tâm bát tà đạo vẫn đan xen bát chánh đạo, và Tà Niệm thì như gã khổng lồ với sức mạnh vô địch do tu luyện từ vô thủy, còn em bé chánh niệm thì mới được nhen nhóm được vài khóa học. Bởi vậy cho nên, chính các hiểu biết Minh mới trong kho chứa lại là chất liệu chấp ngã hơn thua trên lộ trình tâm bát tà đạo, cho rằng Pháp là của Ta, là ta. Ta hơn người thường, Pháp của ta mới là số 1, hễ ai nói trái chiều là nổi sân, nội xúc nổi lên cuồn cuộn.

♦️Vậy nên dạng này bị nửa lạc nửa mỡ, dở dở ương ương, Bát tà đạo 100% thì cũng không phải, mà Bát chánh đạo thì do không tích cực tu tập, cho nên luôn có xu hướng so sánh, không muốn gần gũi những người khác nếu không có chung hệ quy chiếu Chánh Pháp. Quay lại đời sống làm gì cũng thấy khó khăn vì khó hòa nhập.

4. 🔻Hiệu ứng tâm lý Ngưỡng Mộ Chuyên Gia. Ví dụ, Thấy người Thầy mình khâm phục nói đúng ý 1, ý 2 kiểm chứng thấy đúng cái thì Ý 3, Ý 4, Ý n… Cũng mặc định đúng và tin luôn, không cần thực hành, kiểm tra kiểm chứng xem cái ý đó Thầy nói có thực sự đúng không ?

♦️Như vậy thì sẽ coi như lời đó đúng và đem đi chia sẻ coi như đó là hiểu biết của bản thân . Nhưng thực tế thì chưa thực sự thấu hiểu ở mức độ tu tuệ do có thực hành, kiểm nghiệm, kiểm tra kiểm chứng.

♦️Thực tế thì không vội tin lời Thầy, kể cả có là lời Đức Phật nói, hay Kinh Điển nói, mà dù không vội pác pỏ, nhưng chính bản thân cũng cần kiểm tra kiểm chứng , tháy đúng thì mới áp dụng theo.

5. 🔻Tu tập thì khởi lên hiểu biết cần né tránh các vấn đề nhạy cảm các đối tượng sắc đẹp, hương thơm, vị ngon, xúc chạm êm ái. Sợ bị ảnh hưởng tác động.

♦️Thực tế tham ái vị ngọt là Nguy hiểm, Nhưng Né tránh vị ngọt thì cũng vẫn là 1 cực đoan còn lại, sẽ lại hướng đến khổ hạnh, hay thực hành giới cấm thủ.

♦️Trong quá trình, muốn tu tập tiến bộ thì phải thực hành ly dục. Để còn kiểm nghiệm dù có các đối tượng vị ngọt nhưng cũng không khởi lên tham sân si , kiểm nghiệm , thân chứng mức độ tâm giải thoát, tuệ giải thoát.

♦️Chứ lại né tránh, thì đâu có biết được thực tế thế nào? Đến khi gặp phải các đối tượng vị ngọt đó do không có chất liệu thực hành, kiểm nghiệm thì lại dính ngay tham ái vị ngọt mà thôi, hoặc lại tiếp tục né tránh tiếp, mà né tránh được mãi hay không ?

⭐️Trên đây là 5 điểm , Định đúc kết và nhận thấy sẽ cản trở mỗi vị hữu học trong quá trình tu học thực hành BCD.

☘️Trên cũng là hiểu biết kinh nghiệm cá nhân. Mọi quan điểm trái triều đều ghi nhận , suy nghiệm, nhưng không tranh luận.

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh
tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để
thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang
đi trên con đường.

Kết nối