Hôm qua ra mua 2 cốc nước mía. Đến quán Bác bán nước mía gặp bác ngồi cùng 1 bà cụ.
Bác hỏi: Sắp đến giỗ đầu mẹ chưa ? Mình bảo bác chưa, tháng 11.
Bác quay sang bà cụ ngồi gần đó bảo:
– Mẹ nó ngày còn sống hay ăn mía ở đây, lúc mất rồi chắc nó mua về thắp hương mẹ.
Thoáng nhớ về những ngày tháng đó, chưa kịp
Nói gì thì Bà cụ hỏi:
– Cháu có gia đình chưa?
+ Dạ cháu chưa.
– Mẹ cháu được bao nhiêu?
+ Dạ mẹ cháu 66.
– Khổ, mẹ mất sớm mà chưa có gia đình thì khổ rồi. Mẹ còn thì mẹ còn lo lắng cho…
1 Thoáng im lặng… với 2 thực tại khác nhau.
Nếu chỉ có duy nhất 1 loại thực tại (Khổ- Nguyên Nhân Khổ- Con Đường Chấm Dứt Khổ- Khổ Diệt) có lẽ những điều bà cụ nói không ai là không chạm, không suy nghĩ.
Suy cho cùng ai trong đời rồi cũng trải qua biến cố mẹ mất. ( Nếu không mất trước mẹ). Và rồi mọi chuyện sẽ qua.
Nhưng… cái khác là đón nhận và vượt qua với tâm thế nào mà thôi.




Gửi phản hồi