Lần đó tôi bán cổ phiếu vì sợ — và bài học đắt giá

Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng đó.

Thị trường đã giảm ba tuần liên tiếp. Tài khoản của tôi âm khoảng 18%. Mỗi sáng mở app lên là thấy một màu đỏ dài hơn ngày hôm qua.

Và rồi tôi bán.

Không phải vì phân tích cho thấy công ty tệ đi. Không phải vì kế hoạch thay đổi. Tôi bán vì tôi không chịu được cái cảm giác mỗi sáng nhìn vào màu đỏ đó nữa. Tôi bán vì sợ.


Ba tháng sau, cổ phiếu đó tăng 40% so với giá tôi bán.

Tôi không kể để tiếc nuối. Tôi kể vì đó là lần đầu tiên tôi thực sự hiểu: quyết định tệ nhất trong đầu tư thường không đến từ thiếu thông tin — mà đến từ cảm xúc chưa được nhận diện.


Nếu lúc đó tôi “như lý tác ý”, câu hỏi sẽ là: Tôi đang phản ứng với dữ liệu, hay với cảm giác khó chịu của mình?

Câu trả lời là: cảm giác. Hoàn toàn là cảm giác. Công ty không có gì thay đổi cơ bản. Thị trường đang điều chỉnh trong khi tôi đang hoảng loạn.


Tâm lý học đầu tư không phải kỹ năng của người “lạnh lùng không có cảm xúc”. Đó là kỹ năng nhận ra khi nào cảm xúc đang ra quyết định thay cho lý trí — và dừng lại đủ lâu để chọn khác đi.

Blog này là nơi tôi ghi lại quá trình thực hành đó.

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh
tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để
thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang
đi trên con đường.

Kết nối