✍️ Hỏi đáp về thói quen xấu — và câu trả lời: tận cùng của ý muốn thay đổi thói quen xấu phát sinh từ đâu?
Hỏi đáp
Dạ con chào sư và các đạo hữu.
Con có một câu hỏi về Tật xấu, thói quen xấu mong được sư và các đạo hữu xem giúp con ạ.
Con đang hiểu một thói quen xấu, một tật xấu: ví dụ như lâu lâu đưa tay lên nhổ tóc, hoặc rung chân khi ngồi,.. những hành động diễn ra một cách tự động theo thói quen đã lâu. Con trải nghiệm mình muốn tác ý dừng những thói quen này lại nhưng không hề dễ.
Con muốn hỏi là: Có phải ngay khi những hành động đó diễn ra tự động như thế nghĩa là con đang quên thân nên mới vậy không? Đôi lúc con khựng lại quán sát chính cái tay mình đang nhổ tóc, thì con thấy lúc đó mình nhớ ra và tác ý dừng được hành động. Nhưng rồi trong ngày lâu lâu thói quen ấy lại lặp lại một cách tự động. Vậy làm sao để bỏ dứt điểm được những thói quen nho nhỏ như vậy? Và theo con hiểu cái thói quen kia là do một lộ trình đã khắc sâu, khiến bộ nhớ chứa toàn thói quen ấy nên mới thành khó bỏ phải không ạ?
Dạ con mong sư và các đạo hữu giải đáp giúp. Con xin tri ân ạ!
Sư trả lời
Phải xem xét sâu xa, tận cùng cái ý muốn thay đổi những thói quen xấu phát sinh từ đâu. Nếu muốn thay đổi thói quen xấu thành thói quen tốt để trở thành một người hoàn thiện, một người gương mẫu , một người xuất sắc, một đệ tử Phật chói sáng trong cuộc đời thì đấy là tu cái cái Bản ngã vĩ đại. Còn nếu thấy cái thói quen xấu đó là do tham sân si mà khởi lên thì đang làm đúng.
Tu là đổi tâm chứ không cần đổi cảnh nên tâm Bát tà đạo thì cho rằng thói quen đó là Ta, là của Ta cho nên muốn thay đổi thói quen xấu thành thói quen tốt thì đương nhiên cho rằng thay đổi được Ta xấu thành Ta tốt và vẫn loanh quanh nơi Bản ngã mà thôi.
Khi Niệm thân, an trú cái Thấy thuần tuý, gọi là Tỉnh giác thì chỉ Thấy việc làm đó thôi, thấy mà không suy nghĩ, không có tư tưởng việc đó là Ta làm, việc làm đó của Ta, không còn chấp ngã, không còn tự ty hay tự cao vì cái đó thì đâu còn suy nghĩ phải thay đổi thói quen đó. Nếu thói quen đó là do tham sân si mà có thì với cái Thấy thuần tuý ( Tỉnh giác ) không có tham sân si thì thói quen đó tự diệt, đâu cần phải diệt trừ nó.
Tà kiến thì do suy nghĩ, nghĩ rằng người khác thấy thói quen này của Ta thì họ sẽ chê bai Ta, khinh thường Ta nhưng sự thực họ nghĩ xấu hay nghĩ tốt về việc đó thì họ khổ hay vui với việc đó chẳng liên quan gì đến khổ vui ( của ta ) chĩ khi ( ta ) suy nghĩ về họ mới phát sinh khổ vui nơi ( ta ).
Chỉ cần thay đổi tâm THẤY và tâm BIẾT thì mọi sự sẽ tự thay đổi.


Bình luận về bài viết này