Dạo này xem lại mấy bộ phim Việt Nam
cũ hay thấy lạ. Cũng phải vì có chất liệu để đối chiếu với sự thật về khổ.
Nhân vật chính trong phim có 3 con gái, vợ chuẩn bị đẻ em bé thứ 4.
Cái khổ tâm của ông nhân vật chính là ông cảm thấy khổ vì ngồi mâm cơm các cụ không cho ngồi mâm trên vì không có con trai. Rồi đi đâu cũng bị trêu, mà thời đó đẻ nhiều còn bị phạt bằng thóc.
Ô hy vọng vào em bé thứ 4 là con trai, và cuối cùng lại là gái.
Cuối cùng ông bỏ 4 mẹ con trốn nhà đi vì không chấp nhận, rồi ở với 2 bà tiếp theo lại là …con gái.
Cuối cùng khi trở về thì đứa con gái thứ 4 ko qua khỏi vì vợ không đủ sức nuôi, ông mới thực sự chấp nhận sự thật…
Bộ phim chỉ dừng lại tại đây, nếu ko quán chiếu sự thật về khổ chắc mình cũng thấy bộ phim này không có gì hay…
Thích cảm giác có con trai, ràng buộc dính mắc vào cảm giác có con trai, nên hy vọng, chờ mong, đến khi ra con gái thì sinh khổ tâm ( hoại khổ )
Ghét cảm giác lại là con gái, ràng buộc, dính mắc với cảm giác đó, không chấp nhận sự thật, muốn xua đuổi cảm giác này phát sinh khổ tâm ( khổ khổ )
Chán cảm giác thấy 4 đứa nhỏ đều là con gái, khởi sinh tâm hành truy tìm cảm giác dễ chịu có con trai, nên khởi sinh tâm hành làm đủ mọi cách hướng ra bên ngoài để có cảm giác có con trai, đã trăn trở đủ mọi cách thì phát sinh khổ tâm ( hành khổ).
Có con trai hay con gái không khổ tâm, chính việc thích cảm giác có con trai, ghét cảm giác có con gái, chán cảm giác nhà toàn con gái mới là nguyên nhân phát sinh khổ.
Bộ phim ngắn nhưng cũng cho thấy được phần nào về cái khổ tâm do thiếu hiểu biết sự thật về khổ…
À mà Định thấy có con gái có vẻ lạc thọ hơn con zai 🤣. Xưa nhớ cầu toàn học khoá Thai giáo, nuôi dạy trẻ còn có trải nghiệm viết thư trước cho em bé, đọc lại thấy ngộ phết 😉



Bình luận về bài viết này