Người ta vẫn nói học đàn là để tán gái .
Đúng là các cô gái thì thường thích những chàng trai biết chơi đàn và nhiều tài lẻ , bên cạnh đó cũng có những lý do mà một chàng trai học đàn không phải phục vụ mục đích gái gú .📊
Nếu bạn học đàn chỉ để tán gái thì khi bạn tán được gái thành công bạn sẽ bỏ đàn phải không ?
Người ta yêu không vì lý do gì chỉ vì ở bên cạnh cô gái ấy người ta thích thì người ta sẽ giữ tình yêu đó lâu bền nhất 🎸🎻
Học đàn cũng vậy , học đàn không vì bất cứ lý do gì đơn giản chỉ vì cứ cầm đàn , nghe đàn , ôm đàn là đã thích rồi thì sẽ học được lâu nhất
❤️♥️💕
Các bạn cũng biết mình học đàn là bởi vì mình là người thuộc kênh tiếp nhận thông tin (VAK) là kênh A trội nhất, rất nhạy với âm thanh , rất thích nghe âm điệu và những chất giọng đặc biệt . 🎧
Thêm vào đó mình còn là người hướng nội , mà người hướng nội thì khi cô đơn chỉ biết làm bạn với cây đàn , đàn sẽ là người bạn tri kỷ của 1 chàng trai độc thân .🏵
Ngoài ra , học đàn giúp chúng ta đồng điệu tốt hơn với người khác và với chính bản thân mình . Vì đàn giúp mình nói hộ tiếng lòng mà có khi nói bằng lời chẳng thể nào nói được, các bạn cũng rơi vào những trường hợp như vậy các bạn hiểu điều này mà đúng không ?🎗
Bài viết này mình viết vào ngày này cách đây 2 năm. Giờ nhìn lại cũng thấy ngộ ngộ và có nhiều trải nghiệm mới. ^^
Đợt ấy viết bài là rèn kỹ năng thuyết phục, nên viết Series trải nghiệm, cho tăng vốn từ là chính.
Với lại đợt đó nghiệm lại dùng từ Thích học đàn, thực ra đã có thích thì sẽ có ghét và khổ với cái thích ghét đó. Ở đây mình nghĩ dùng từ chuẩn là học vì thấy hợp với kho chứa tâm thức thì đúng hơn. Mình thấy hợp thì mình học thôi, học có mục tiêu cụ thể từng chặng nhưng không ràng buộc vào kết quả.
Khi có thiền + thực hành lối sống bát chánh đạo, khi tập cũng chú tâm và thích nghi tốt hơn.
Ví dụ trước đây học sẽ bị phân tâm nhiều vì khởi tâm so sánh ta hơn ta kém ta bằng với những người tập khác, khởi sinh khổ tâm, mà khổ tâm thì tập sao mà hiệu quả.
Hoặc ví dụ trước đây học với tâm thế làm chủ, sở hữu cây đàn quý, ràng buộc dính mắc vào tư tưởng đó thì nó chỉ cần xước cái là khổ, ai mượn ái là tìm cớ níu giữ cây đàn bằng được. Mà khổ tâm thì khó mà thích nghi với nhiều loại đàn, tiếng đàn mà tập tốt được.
Rồi chưa kể trước đây tập vì thích chẳng hạn thì khi chẳng may vì 1 lý do nào đó phải gián đoạn không được tập thì khổ khởi lên liền.
Còn nữa, khi rèn được kỹ năng chú tâm cảm giác âm thanh, cảm giác hình ảnh, nhớ đến siết chặt răng lưỡi ghi nhận cảm giác toàn thân khi tập thì không bị quyên mình theo vật, vẫn tập nhưng vẫn không quên thân, nghe vẫn rõ ràng, rành mạch hơn. Có chú tâm tập trung sẽ có hiệu quả hơn khi bị các vấn đề nổi trội không liên quan nó tri phối như trước.
Rồi mình nhận thấy hiểu cơ chế học thì có khi mỗi ngày 10-15 phút cũng hiểu quả hơn cày quốc ôm đàn suốt. Đi chậm cũng được quan trọng là đi đúng và hiểu đặc thù cơ chế tính cách của chính mình.
Học guitar cũng là kho trí thức kinh nghiệm thế gian, vẫn cần trong cuộc sống. Cũng như kỹ năng kiến thức đều cần thiết trong cuộc sống, chúng ta không cần bỏ nó, cái cần bỏ là tư tưởng vô minh chủ nhân, chủ sở hữu, thích, chán ghét với các cảm giác mà thôi.
Quay trở lại với đời sống bạn áp dụng những kỹ năng cũ, sở thích cũ của mình như thế nào khi áp dụng bát chánh đạo? 😀



Bình luận về bài viết này