Định có tính khá cầu toàn, nên nếu như ra ngoài, mà ko có ví hoặc tiền mặt đủ thì có gì đó không yên tâm, cảm giác khá bồn chồn vì mấy ông cầu toàn sợ rủi ro bất chợt hơn ai hết.
Chính vì vậy, mà cho dù biết ra ngoài kiểu đi chạy, hoặc đi đâu đó ko cần dùng đến số tiền lớn, nhưng đôi khi vẫn mang ví để có cảm giác an tâm cho dù có gặp rủi ro gì thì cũng trong phạm vi xử lý.
Với tần xuất mang ví nhiều theo thói quen thì xác suất để rơi ví đương nhiên là sẽ lớn.
Có lẽ cũng vì 3 lần trước hồi sinh viên mình rơi ví , mà Định phải nghĩ đến chuyện nhét hẳn vào ví dòng chữ "Anh chị nhặt được ví của em vui lòng cho em xin lại, em đỡ mất công làm lại giấy tờ, em xin cảm ơn và hậu tạ"
Thế mà lần thứ 4 này, vì đổi ví Arsenal mà mình quên mất.
3 Lần trước rơi ví trạng thái tâm sẽ thế này:
1. Việc đầu tiên là tự trách mình bất cẩn, sao kiểu gì mà rơi đến 3 lần trong vòng 7 năm gì đó. Tự trách mình rồi dằn vặt thì đương nhiên là khổ tâm rồi. Ai từng trải qua đều thân chứng.
2. Mình thích cảm giác nguyên Vẹn, cầu toàn, không biến cố gì ảnh hưởng đến kế hoạch, đến khi mất cái cảm giác đó là cảm nhận rõ khổ ngay.
3. Chưa hết, mất ví có khi khổ 1, nhưng bực mình với việc mình bất cẩn, hậu đậu để mất ví, trong khi mình thấy mình cũng cẩn thận mà thì khổ 10 lun. Ai thân chứng đều cảm nhận rõ.
4. Rồi cái khổ nữa là: Mẹ thì kiểu gì cũng phải làm vài câu kiểu :" Mẹ cũng chịu con đấy…" rồi mới tập trung vào giải quyết vấn đề. Mà thường thì ko giải quyết vấn đề chỉ làm nó dối hơn bằng cách "Nói nhiều". Khổ vì cũnh bực mình vì mẹ nói nhiều, khổ vì mình thấy mẹ nói cũng có lý mà mình thì ko chấp nhận cái đó.
5. Rồi Cái Khổ nữa là cái khổ treo lơ lửng giữa hy vọng và chờ đợi, thấp thỏm Chờ đợi, hy vọng được 1 ai đó tốt bụng nhặt được chả lại ví, mỗi 1 ngày trôi qua Niềm hy vọng đó lại cạn dần. Cho đến khi vỡ oà. Cái khổ này là do lộ trình tâm liên tục suy nghĩ tưởng tượng các kịch bản làm sao để được trả lại ví…
6. Còn cái khổ do mất tiền, mất ví phải làm lại hàng loạt giấy tờ, thẻ ngân hàng thì đương nhiên khổ thân rồi, cái đó khỏi phải bàn cãi. Nhưng cái quan trọng là 5 cái khổ tâm trên nó cứ thay nhau áp đảo đè nén làm cái 6 khổ thân 1 nhưnh khổ tâm vì lại giấy tờ 10.
—
Nhưng lần thứ 4 thì phải đến khi học xong Bát Chánh Đạo, 4 Sự thật về Khổ, nguyên nhân khổ, con đường chấm dứt khổ, trạng thái vắng mặt khổ… rồi tư duy, suy nghiệm 1 thời gian. Tu tập bằng cách Thiền Định 1 thời gian…mọi thứ đã rất khác.
Vẫn cùng là rơi ví nhưng trạng thái lộ trình tâm đã rất khác.
Phải nói rõ thế này:
Không phải học Bát chánh đạo, giáo pháp của Đức Phật thì sẽ có "KỸ NĂNG GIẢI QUYẾT MỌI VẤN ĐỀ". Và "KHÔNG GẶP PHẢI VẤN ĐỀ"
Kỹ năng chấm dứt khổ và kỹ năng giải quyết vấn đề là 2 thứ khác nhau.
Kỹ năng giải quyết vấn đề phụ thuộc vào kho tri thức kinh nghiệm thế gian cá nhân trung tính.
Kỹ năng chấm dứt khổ tâm phụ thuộc vào mức độ Học- hiểu – Hành đúng chân lý, sự thật, có tính phổ quát cho tất cả mọi người.
Nhưng khi gặp vấn đề, nếu bạn khổ tâm, mà không biết cách giải quyết khổ tâm, tư tưởng chưa thông thì khó khăn trong việc bắt tay vào giải quyết vấn đề.
Ngược lại, khi gặp vấn đề, có kỹ năng chấm dứt khổ tâm, vừa có kỹ năng giải quyết vấn đề thì không bị khổ tâm khi gặp vấn đề, và giải quyết vấn đề nhanh, gọn, lẹ.
Ví dụ:
Trong 3 trường hợp mất ví trên, trước khi tìm cách tìm Lại ví, rồi giai quyết hậu quả, mình phải chịu khổ tâm song song.
Nhưng đến trường hợp thứ 4 thì Vẫn phải giải quyết vấn đề như 3 lần trước, nhưng không bị khổ tâm nó đàn áp, chi phối.
Lần thứ 4 mất ví Định chia làm 2 phần:
Phần 1: Giải quyết vấn đề khổ tâm:
1. Tất cả các sự vật, hiện tượng đều có tính chất Duyên khởi. Nghĩa là luôn đến từ 2 nhân tương tác với nhau. Vì vậy hiểu được điều này thì không cực đoan đổ lỗi cho ai, hay đổ lỗi cho mình. Không bị khổ tâm do đổ lỗi.
– Cần hiểu rõ: Do các nhân như Về hỗ trợ khoá thiền, cái quần thiền nó nông, chú ý đến 6 cái túi cafe… 1 chuỗi các nhân tương tác với nhau mới ra quả rơi ví, chứ không phải do chỉ nhân mình.
2. Tất cả các sự vật hiện tượng đều có tính chất vô chủ, nghĩa là kết quả không ai kiểm soát, điều khiển, làm chủ được.
3. Khổ tại tâm, chứ không phải khổ tâm là do mất ví. Nghĩa là thích cảm giác cẩn thận, chỉnh chu, cầu toàn thì mất đi ví, mất đi thứ cảm giác đó nó mới khổ tâm. Vì thế không ca thán trời đất, đồ tại hoàn cảnh dẫn đến khổ tâm.
4. Biết rõ , mất ví thì thuần khổ thân thôi, còn bực mình, sợ hãi với mất ví thì mới khổ.
5. Hy vọng chờ đợi người tốt nhặt được ví trả lại sẽ dẫn đến khổ tâm kể cả trong quá trình hy vọng chờ đợi, cho đến kết quả nếu không được trả lại.
6. Do hiểu đúng lý duyên khởi là do 2 nhân tương tác cùng diệt mới sinh quả. Thì không bị chấp vào việc mình đã cẩn thận rồi sao vẫn mất, từ đó có tuệ giải thoát. Kể cả ai có nói mình "Hậu đậu, bất cẩn" cũng không bị khổ.
—
Phần 2 Giải quyết vấn đề.
1. Lúc mất ví mình nhớ đến 2 câu hỏi, có lắng lại để nghĩ hướng giải quyết.
– Mình còn lại gì?
– Mình còn có thể làm được gì tốt nhất lúc này?
—
+Mình vấn còn điện thoại, vẫn còn tiền trong tài khoản.
+ Mình còn tri thức kinh nghiệm để kiếm lại số tiền đó.
+ Mình còn anh em để hỗ trợ khi cần.
+ Việc cần nhất lúc này là : Gọi điện lên tổng đài khoá thẻ , 1 thẻ tín dụng, 1 thẻ ATM, Done.✅
+ Việc cần thứ 2 : Là báo Bác bảo vệ nếu ai nhặt được bác báo dùm cháu. Done.✅
+Viẹc thứ 3 là báo lễ tân nếu thiền sinh nào nhặt được trả lại ví vui lòng liên hệ giúp anh, Done.✅
+Việc thứ 4 : Là rút tiền bằng điện thoại tại ATM để bù vào giải quyết công chuyện cần thiết trong khoá học. Done✅
—
2. Nghĩ đến 3 kịch bản có thể xảy ra:
– Nếu gặp người tốt họ trả lại cả ví tiền + Giấy tờ là trường hợp tốt nhất, sẽ đến nhà cảm ơn hậu tạ. Trường hợp này đẹp nhất rồi.✅
– Nếu họ trả lại giấy tờ không, thì cũng còn hơn là phải đi làm lại, cũng ok. Tiền thì chấp nhận mất.✅
– Nếu ko có ai liên hệ, đợi thêm 1 tháng, nếu vẫn không thấy thì chấp nhận mất tiền + về quê làm lại cái CMT.✅
– Thú thật là kịch bản số 1 mình nghĩ xác suất không cao. Nhưng khi chuẩn bị sẵn 3 kịch bản thì mọi thứ đã rất rõ ràng.⭐️
—
Sau khi Áp dụng kỹ Năng chấm dứt khổ tâm + Giải quyết vấn đề xong. Thì lúc này Việc quan trọng nhất là : Khoá thiền. ✅
Thiền sinh + Anh em BTC cần mình. Mình cần tập trung vào việc quan trọng nhất.
Còn chuyện mất ví dù có đi theo kịch bản nào thì cũng ko làm chủ, ràng buộc với kết quả.✅
—
Và thế rồi, kết quả như bạn cũng đã biết. 🥹
Không những ko mất ví: ✅
Mà còn có thêm 1 người anh ân nhân hữu duyên cả nhà cũng theo Phật Pháp.✅
Rồi Khoá thiền kết thúc tốt đẹp, hiệu quả.
Anh em có chuyến về Hải Dương vui vẻ✅
—
Đấy, học thiển có lợi lạc thế đấy, các ông ạ.
Học đi. Tui gửi đường link phía dứoi nhé.☘️
Ps: Tiện khoe cái mũ tai bèo tui mới múc 30K 😌




Gửi phản hồi