🌾Nỗi Khổ của Hy Vọng và Chờ Đợi
Đã sống trong cuộc đời (ngoài các bậc giác ngộ) là có chờ đợi và nỗi khổ của chờ đợi.
Học hành đợi ngày thi có kết quả, đợi tổng kết năm, đợi lên lớp, đợi chuyển cấp, đợi tốt nghiệp, đợi đỗ đại học.
Tắc đường phải chờ đợi đường thông. Vào thang máy phải đợi thang máy.
Đặc biệt trong đầu tư, đã mua hàng, ôm hàng thì phải chờ đợi đến ngày hái quả ngọt. Nếu không chờ đợi thì không phải đầu tư.
Nhân loại ai cũng cảm nhận được nỗi khổ của chờ đợi. Nếu nói chờ đợi là hạnh phúc thì có ai muốn tận hưởng hạnh phúc do chờ đợi suốt ngày này qua ngày khác không ?
Câu trả lời là Không! Vì sao ? Vì nếu con người muốn tận hưởng hạnh phúc khi chờ đợi thì họ sẽ chờ đợi hết ngày tháng này qua ngày tháng khác.
Con người chỉ có nhu cầu chấm dứt khổ khi cần phải chờ đợi mà thôi.
Khi thực hành lối sống Bát Chánh Đạo, không phải là không chờ đợi, mà là khi chờ đợi là chờ đợi với cái Thấy thuần tuý , vô niệm, vô ngôn, vô phân biệt, không có suy nghĩ, không có cái biết ý thức khởi lên thì khổ làm sao khởi lên được.
Khi thực hành lối sống Bát Chánh Đạo, không phải là không chờ đợi, mà là khi chờ đợi cái biết chánh kiến biết rõ đầu đề mục mọi đối tượng được thấy, nghe, cảm nhận, nhận thức đều là Tâm, không phải thế giới vật chất. Và tính chất của tâm là sinh lên rồi diệt đi ngay, nên không thể xua đuổi, đánh đuổi, níu giữ, điều khiển, làm chủ được cái đã diệt. Tính chất của tâm khác với tính chất của thế giới vật chất. Nếu đối tượng được thấy, nghe , cảm nhận là lạc thọ quán vô thường, nếu là khổ thọ quán vô ngã, thân chứng cả tâm giải thoát, tuệ giải thoát ngay. Lúc đó sẽ không có lỗi khổ của việc chờ đợi.
Phải thân chứng được sự thoả mái, tích cực thực sự sau khi thoát được nỗi khổ của việc chờ đợi thì mới có chất liệu tuệ tri sâu sắc, tròn đầy, đúng mực của Hiểu biết sai sự thật về Khổ và nguyên nhân của khổ khi chờ đợi.
Khi đã có chất liệu của tu tuệ này, kho chứa tâm thức sẽ đóng gói , dán nhãn , phân luồng, để sau gặp phải tình huống phải chờ đợi tương tự chỉ cần có trí nhớ chánh ( chánh niệm ) là xong phim. Sẽ có tích cực, vui thoả mái khi chờ đợi mà không có khổ.
Khác với trước đây, dù có văn tuệ + Tư tuệ nhưng vẫn là tuệ tri trăng khuyết nỗi khổ của chờ đợi mà thôi. Cũng y như việc phải thân chứng cái sướng của ở khách sạn 5 sao, thì mới biết cái khổ trước đây khi ở trong cái chuồng bò, còn cả đời chỉ có kinh nghiệm ở trong cái chuồng bò thì đâu có biết thế nào là khổ. Phỏng.
( Trích- Nhật Ký Tu Tập BCD- Cuốn 1 )


Bình luận về bài viết này