Học những lời dạy của Phật xong về còn xem bóng đá không ? Còn nghe Nhạc hay ? Còn ăn món ăn ngon ko ? Còn gặp gỡ bạn bè cũ không? Còn bế em bé không?

✍️Học những lời dạy của Phật xong về còn xem bóng đá không ? Còn nghe Nhạc hay ? Còn ăn món ăn ngon ko ? Còn gặp gỡ bạn bè cũ không? Còn bế em bé không ?🌾

Ai tiếp cận giáo pháp Đức Phật đều biết Thích- Chán – Ghét ( Tham sân si ) là nguyên nhân của khổ.

Vậy thì nếu chấm dứt thích- chán- ghét thì chấm dứt khổ đúng ko ?

Vậy thì học hiểu hành để không còn thích- chán – ghét các đối tượng sắc đẹp, tiếng hay, hương thơm, vị ngon, xúc chạm êm ái, Cũng không còn thích thú với Danh tiếng, lời khen, lời nói khéo léo dễ nghe đi vào lòng người nữa.

Vậy thì học xong nhiều vị sẽ khởi lên là :

Ô Thế nếu thế ông học xong thì ông phải :

+ Không thích bóng đá nữa thì ông phải dừng xem bóng đá chứ, sao ông vẫn còn xem ???

+ Không thích ăn ngon nữa chứ, sao ông về toàn chọn món ăn ngon ông ăn ???

+ Không thích tiếng hay nữa chứ, sao ông về mà nghe nhạc hay nhiều thế ?

+ Không thích ngắm gái nữa chứ, sao ông về vẫn cứ ngắm gái ???

+ Không gặp gỡ đội bạn bè cũ mà không học chánh pháp nữa chứ, sao ông về ông vẫn còn gặp gỡ cafe cà pháo với bạn cũ ???

+ Không bế trẻ em, không chơi với trẻ em nữa chứ, sao ông về ông vẫn bế trẻ em ???

…..

Một chuỗi Series các câu hỏi như vậy.

=============

Cần phải hiểu : Tu tập là để thay đổi nhận thức từ hiểu biết sai sự thật sang hiểu biết đúng sự thật, chứ không phải tu tập xong để về Xa lánh vị ngọt rồi sống khổ hạnh. Rồi ép bản thân phải bỏ hết những thói quen trước đây khi thực sự bản thân vẫn còn nhu cầu.

Trong khoá học, mỗi người sẽ được Học Pháp Học, Tư Duy sâu sắc về Pháp học, Rồi Thực hành pháp học để nhằm mục đích thân chứng trạng thái : Không yêu thích, không chán ghét, độc lập không ràng buộc với bất kỳ đối tượng nào.

Vậy thì khi về với quá trình học hiểu hành như vậy thì phải về ĐỐI DIỆN với chính các đối tượng trước đây mình RẤT THÍCH để mà còn thực hành Ly Dục do thích chứ.

Phải ĐỐI DIỆN với chính các đối tượng trước đây mà mình RẤT GHÉT để mà còn thực hành Ly dục do ghét chứ.

Nếu không về lấy chính đối tượng đời sống trước đây từng Thích, ghét để làm đề mục thực hành ly dục, thì ông ấy đâu ra chất liệu TU TUỆ ( Tuệ giải thoát, tâm giải thoát ) khi đối diện với các đối tượng như vậy. Lần sau gặp lại vẫn cứ Tham Sân Si nổi lên cuồn cuộn chứ đâu đã có giải thoát???

Và khi không có TU TUỆ này, thì cái ông học được mới chỉ dừng ở mức Văn Tuệ + Tư tuệ là chủ yếu, chứ Tu tuệ mới chỉ dừng ở mức chạm vào, thân chứng chứ đã an trú và sống tự nhiên như nhiên đâu.

Khi chưa có tu tuệ, khi không thực hành ly dục thì chính cái Văn Tuệ + Tư tuệ lại là chất liệu cho việc chấp ngã, hơn người. Thế thì càng khổ hơn, vì chấp ngã càng ngày càng lớn.

Thêm vào đó: 1 Vị học xong, tuệ tri sâu sắc tham sân si, thì có quyền lựa chọn lạc thọ hợp pháp ( cảm giác dễ chịu mà không có thích – chán – ghét ) chứ đâu có NGU đâu mà đâm đầu vào chọn khổ thọ, trong khi có quyền chọn lạc thọ hợp pháp.

Ví dụ: Nếu có quyền ăn món ăn ngon, không ảnh hưởng đến bệnh trên thân thì vẫn chọn ăn chứ NGU gì mà chọn món ăn làm trầm trọng thêm
bệnh mà không ngon.

Nói về Lạc Thọ Hợp Pháp phải hiểu biết rốt ráo và thân chứng thế nào là thọ hưởng lạc thọ hợp pháp mà không có Tham. Chứ không thể chỉ tư duy lý luận suông mà được.

Rồi BCD là không có xa lánh, xua đuổi, vì bản chất đó vẫn là tư tưởng điều khiển làm chủ. Gặp các đối tượng , môi trường ngoài đời sống quan sát quán khổ tập. Gặp các bậc đạo hữu, bậc thánh thì quan sát quán Diệt Đạo. Không có thừa.

Và cuối cùng, pháp học của Đức Phật là để thích nghi với mọi hoàn cảnh, đối tượng ( Nếu bị rơi vào hoàn cảnh đó thì thích nghi ). Khi 1 Người từ bỏ 1 thói quen Dục Lạc nào đó thì phải ở quá trình Văn Tư Tu chứ không phải do cố ép bản thân khi bản thân vẫn còn nhu cầu đó.

Ví dụ: Ông thực hành để đến độ ông biết sâu sắc xem bóng đá cũng chỉ tìm cầu hỷ lạc chỗ này chỗ kia, chỉ đổi từ khổ này đến khổ khác thực sự. Thì lúc đó ông bỏ bóng đá là pháp thành. Chứ không phải ông học xong, ông vẫn còn nhu cầu xem , ông thấy Sư dạy Dục lạc vui ít khổ nhiều thì ông ép bản thân phải bỏ. Cái này thì chính mỗi người phải tự thân chứng, không ai tu tập thay ai được.

Còn tất nhiên, mỗi người mỗi giai đoạn mà chánh kiến có thể khác nhau. Hoặc thậm trí cùng chánh kiến nhưng lựa chọn cũng có thể khác nhau. Vì vậy khi cần né tránh vị đó né tránh, khi cần đối diện vị đó đối diện. Cơ mà cũng không thể né tránh được mãi.

Còn trong giai đoạn hiện tại, ĐỐI DIỆN là cách Định tiếp cận.

Trích Nhật Ký Tu Tập BCD – Cuốn 1

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh
tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để
thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang
đi trên con đường.

Kết nối