Tuệ tri khía cạnh cúng dường Sư và nếu được ai cho cái gì thì quán thế nào và hành xử ra sao?

✍️Tuệ tri khía cạnh cúng dường Sư và nếu được ai cho cái gì thì quán thế nào và hành xử ra sao ?🌾

Sống trong cuộc đời sẽ phải đối mặt với 2 tình huống, đó là:

1. Cho ai đó cái gì.
2. Ai đó cho cái gì.

Vậy khi gặp phải 2 trường hợp này thì hành xử thế nào với chánh kiến ( Hiểu biết đúng sự thật).

Phàm làm việc gì đúng với quy luật duyên khởi, đúng với sự thật thực tại thì không có mâu thuẫn, không có khổ não.

Làm sai quy luật duyên khởi sẽ có mâu thuẫn, dính mắc, ràng buộc và có phiền não.

⭐️Vậy thì trong trường hợp thứ nhất, nếu cho ai đó cái gì thì trạch pháp thế nào và hành xử thế nào ?

A. Nếu cho ai đó với hiểu biết sai sự thật.

– Có 1 cái ta không sinh không diệt làm chủ thân tâm, làm chủ cái thấy, cái biết, cái hành động đang cho, và có 1 cái ta không sinh không diệt đang làm chủ thân tâm, làm chủ cái thấy, cái biết cái hành động đang nhận.

+ Nếu hiểu biết như vậy sẽ dẫn đến tư tưởng làm chủ, tư tưởng điều khiển, tôi cho ông thì ông phải nghe lời tôi, phải theo sự sắp đặt của tôi. Ông mà nghe tôi thì ông được củ cà rốt, ông mà không nghe thì tôi cho ônh cây gậy.

+ Nếu hiểu biết như vậy sẽ dẫn đến tư tưởng hơn thua. Tôi phải hơn ông hoặc bằng, tôi mới cho ông, tôi kém hơn ông thì nhẽ ra ông phải cho tôi, chứ sao tôi phải cho ông.

+ Rồi khi cho do còn chấp ngã như trên nên sẽ khởi sinh tư tưởng, tôi cho ông thì ông phải biết ơn tôi sau này. Đến khi họ không biết ơn được như kỳ vọng sẽ khởi sinh sầu bi khổ ưu não.

– Cho với hiểu biết không đúng sự thật về khổ tập diệt đạo rằng, khi mình cho họ , họ sẽ vui, nên mình sẽ vui, mình sẽ có hạnh phúc, mình sẽ có phước báo, và do có cái đó, mình sẽ hết khổ. Rồi họ sẽ vui, sẽ có hạnh phúc, do đó họ sẽ hết khổ.

+ Nếu cho với hiểu biết không đúng sự thật về khổ tập diệt đạo như vậy sẽ phát sinh Tham Sân Si ( Thích- Chán- Ghét ) và đó chính là nguyên nhân của khổ.

B. Cho ai đó cái gì với hiểu biết đúng sự thật.

– Phàm là bậc trí thì khi được giúp đỡ, hay học được những kiến thức hay, giúp ích cho đời sống giảm thiểu khổ thân hay khổ tâm đều có sự tri ân. Nhưng cái khác là: Tri ân nhưng không có ràng buộc.

+ Cụ thể là tri ân và cho đi, nhưng cho không với tư tưởng chấp ngã, không có tư tưởng Ta cho bạn nhận, Hay Ta hơn nên ta cho bạn kém nên bạn nhận, hay Ta cho Bạn của Ta. Có hành động cho, nhưng không có cái ta nào đang cho, cũng không có cái ta nào đang nhận. Vì vậy xong là xong, không có yêu cầu cái ta nào phải biết ơn sau này. Cho xong là xong, không có ràng buộc. Vì vậy mà không có tác thành hệ luỵ dẫn đến phiền não sau này.

+ Cụ thể cho với Tâm biết Tâm, chứ không phải tâm biết cảnh, dẫn đến cho nhưng với hiểu biết đúng sự thật về Khổ Tập Diệt Đạo là không phải cho để tích luỹ niềm vui hạnh phúc để tích luỹ phước báu, để hết khổ. Từ đó cũng dẫn đến không đặt người khác vào địa vị cũng sẽ nhận để có hạnh phúc, nhận để chấm dứt khổ. Chính hiểu biết đúng sự thật như vậy sẽ không làm phát sinh Tham Sân Si, không ràng buộc và không có sầu bi khổ ưu
Não.

+ Từ đó cho một cách tự nhiên như nhiên, cho với hiểu biết đúng sự thật, cho với tâm an tịnh, vắng mặt tham sân si, vắng mặt khổ vui.

⭐️ Vậy trong trường hợp thứ hai, nếu ai đó cho cái gì thì trạch pháp thế nào và hành xử thế nào?

A : Nhận đồ cho với hiểu biết sai sự thật.

– Chấp ngã cho rằng cả người nhận và người cho đều đang có 1 cái ta không sinh không diệt làm chủ thân tâm đang cho và nhận.

+ Như vậy sẽ khởi lên tư tưởng điều khiển, làm chủ là, tôi nhận đồ của ông thì tôi sẽ phải đền ơn ông, tôi phải làm điều gì đó để ông hài lòng, tôi sẽ không làm gì để ông Phật ý.

+ Như vậy cũng khởi lên tư tưởng hơn thua, tôi nhận đồ của ông là vì lúc này tôi kém ông, sau này tôi hơn ông nhất định tôi sẽ đền ơn gấp 2 gấp 3…

– Nhận với hiểu biết sai sự thật về khổ tập diệt đạo.

+ Nên khi nhận sẽ cho rằng việc được cho có hạnh phúc sẵn trong đó, nó sẽ đem đến hạnh phúc cho ta, nó sẽ chấm dứt khổ cho ta, dẫn đến thích thú và dẫn đến ràng buộc rồi khổ vui với ngoại cảnh.

+ Khi nhận cũng sẽ cho rằng khi người cho cho mình, họ sẽ có hạnh phúc, họ sẽ chấm dứt khổ, cho nên nếu mình không nhận họ sẽ khổ, cho nên dù không muốn thì vẫn phải nhận để họ vui lòng, để họ không khổ tâm.

B: Nhận với hiểu biết đúng sự thật.

– Nhận với hiểu biết Vô Ngã, với hiểu biết này đều biết rõ cả người cho và người nhận đều không có cái ta nào không sinh không diệt đang cho và nhận.

+ Như vậy nếu nhận sẽ không khởi lên tư tưởng tôi nợ ông, tôi phải đền ơn ông, tôi sẽ phải làm điều ông hài lòng, không để ông phật ý.

+ Như vậy cũng không khởi lên tư tưởng do tôi kém ông nên tôi nhận, còn sau này tôi hơn ông tôi sẽ trả ơn gấp 2 gấp 3.

– Nhận với hiểu biết đúng sự thật về khổ tập diệt đạo.

+ Khi nhận thì biết rõ, nhận nhưng không có thích, chán, ghét, nhận theo chánh kiến, duyên khởi, thấy cần thiết nhận, nhận để làm điều cần làm thì nhận mà không với tâm trói buộc, tâm lệ thuộc, tâm mong cầu.

+ Khi thấy không muốn nhận theo chánh kiến, có quyền từ chối, mà từ chối không có sợ họ khổ, họ phiền lòng.

Tóm lại, cho và nhận đúng với quy luật duyên khởi, đúng với hiểu biết đúng sự thật thì không có khổ tâm, còn làm trái quy luật, trái sự thật sẽ có sầu bi khổ ưu não.

Và để làm được điều trên cần tu tập BCD- Cần Văn Tư Tu, Cần Trạch Pháp giác tri rõ 2 loại hiểu biết đúng sự thật và sai sự thật chứ không thể tư duy lý luận không mà làm được.

( 🌿Trích- Nhật ký tu tập BCD Cuốn 1☘️)

Bình luận về bài viết này

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh
tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để
thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang
đi trên con đường.

Kết nối