Lửa thì Gần mà Nước lại quá xa

2 ngày cuối tuần có dịp đi khoá thiền 2 ngày tại Hải Phòng.

Mục đích chính là để trải nghiệm + gieo duyên cho mẹ ( dạng Ngũ Uẩn sinh diệt hoá sanh ).

Trong khoá 2 ngày này, có 1 trải nghiệm đáng suy ngẫm, trong quá trình ngồi trên chuyến xe ôm của Anh V tại Hải Phòng.

Anh hỏi mình :

– Em xuống Hải Phòng có việc gì mà vào tận làng Hạnh Phúc dưới này ?

+ Dạ em hỗ trợ tổ chức khoá Thiền 2 ngày dưới này.

Nói đến Thiền anh khá hào hứng và kể trước kia anh cũng theo học cách đây 8 năm, nhưng sau này anh không thể theo học nữa.

Mình quan tâm lý do vì sao anh không học nữa.

Anh bảo: Hoàn cảnh gia đình anh, bố anh ung thư mất sớm, còn mẹ anh thì cũng bị ung thư , nhưng may mắn phát hiện sớm nên điều trị cũng cầm được đến nay là 11 năm rồi.

Anh lập gia đình muộn, năm 36 tuổi mới kết hôn, giờ đang có 2 con còn nhỏ, đứa 1 Tuổi, đứa 2.5 tuổi, Vợ chăm con nên ở nhà.

Anh bảo gánh nặng tài chính giờ trông cả vào anh, anh làm sao mà thảnh thơi đi học Thiền được.

Về gia cảnh, có phần đồng điệu với anh, chỉ có khác, mình chưa có gia đình, vợ con.

1 Thoáng im lặng, suy nghiệm.

Rõ ràng việc đến được 1 khoá học gieo duyên 2 ngày thôi đâu phải chuyện đơn giản.

Chuyện đến được khoá học, học có hiểu và thực hành được không chưa nói đến, vì đó còn ở lượng thông tin Nghiệp trong kho chứa của anh nữa.

Nhưng chỉ riêng việc làm sao để 1 người tạm gác lại những bổn phận trách nhiệm, mọi việc xung quanh để QUYẾT TÂM ĐI HỌC 1 KHOÁ THIỀN xem có giải quyết được những mâu thuẫn khổ tâm hay không có vẻ như là KHÓ KHĂN NHẤT.

Ở góc độ của Anh mà nói, Thì toàn thời gian để nghĩ đến chăm mẹ, chăm 2 đứa con nhỏ, đi làm nuôi cả gia đình, vợ con gần như đã chiếm trọn tâm trí anh cả rồi. Đối với anh, đó là việc cấp bách nhất.

Với những người có Duyên Nghiệp với chánh pháp, học xong để biết rõ chỉ có Bát Chánh Đạo là con đường duy nhất để chấm dứt khổ tâm (90% Nỗi khổ của con người ).

Vậy thì rõ ràng, những ai không đến được khoá học, không có điều kiện nghe giảng, thử thực hành và thân chứng thử kết quả của sự thực hành thì đâu thể BIẾT ĐƯỢC ĐIỀU BẢN THÂN CHƯA TỪNG BIẾT TRƯỚC ĐÂY ĐÂU. Vậy thì càng không thể có
Chuyện thấy có 1 con đường khác để chấm dứt khổ, để mà tích cực thực hành.

Đúng là: Lửa Gần thì cấp bách mà Nước tưởng ngay trước mặt nhưng thực tế lại ở quá xa với thực tại của anh.

Mình cũng không nói gì nhiều về khoá học với anh, những gì cần làm , tại thời điểm đó chánh kiến biết cần nói gì, làm gì. Có những lúc người ta chỉ có thể nhận được 1 liều thuốc giảm đau, vậy thì cho họ thuốc giảm đau, thế là đủ.

Trên Đường về Hải Dương, có nói chuyện với anh 1 hồi rồi chốt lại với câu nói ": Chừng nào bế tắc không còn biết phải làm gì nữa thì nhớ đến em ".

Gửi phản hồi

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang đi trên con đường.

I don’t make money from teaching. I get paid for helping enough people succeed in investing and put an end to suffering in their lives.

Kết nối

Khám phá thêm từ Như Lý Tác Lý

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc