1. ♦️Học xong chỉ an trú Định khi ngồi Thiền, không quán gì thêm để thanh lọc vô minh.
2. ♦️Cho rằng đã hiểu hết rồi, còn gì nữa phải học đâu nên không còn đến khoá pháp học 9 ngày để đào sâu phát triển Văn Tuệ nữa. Văn tuệ không phát triển, nên Tư tuệ + Tu tuệ bị giới hạn không phát triển.
3. ♦️ Thời gian Tu học chính là nghe Pháp Đàm, 24H để ăn, ngủ, làm việc và còn lại học pháp là nghe Pháp Đàm. Vậy thời gian thực hành thực sự là lúc nào ?
4. ♦️ Đợi mọi thứ an cư rồi mới Tu tập, lo cho con cái đâu vào đấy rồi 60 Tuổi có tài chính ổn định mới yên tâm tu tập, để không phải phụ thuộc vào ai. Ko phải đi xin ai.
5. ♦️ Còn trẻ thì cứ phải hưởng thụ vị ngọt dục lạc thế gian đã , để đủ trải nghiệm thì mới tu tập hiệu quả.
6. ♦️ Tư duy hời hợt, ko có phương pháp tư duy hiệu quả, Tư tuệ yếu, thành ra tu tuệ cũng không sâu sắc. Văn tuệ + Tư tuệ không sâu sắc dẫn đến không phát triển được Dục Như Ý Túc và Tinh Tấn Như Ý Túc dẫn đến bị dục lạc thế gian tri phối.
7. ♦️ Né tránh vị ngọt cuộc đời, chọn những vùng vắng vẻ , ít va chạm để tu tập, không có chất liệu của thực hành ly tham vị ngọt. Muốn ly tham vị ngọt thì phải có các điều kiện có vị ngọt mà thực hành thực tế. Còn né vị ngọt, ko có tu tuệ thực hành ly dục thì gặp phải vị ngọt khốc liệt vẫn dính tham ái như thường.
8. ♦️ Cho rằng có đầy đủ tài liệu + clip khoá học là xong, chỉ cần thực hành ở nhà là xong, ko cần đến khoá tu miên mật nữa. Vấn đề là thực hành miên mật trong 1 thời gian kéo dài là rất khác để thân chứng trạng thái hết khổ kéo dài, và tự mình xác nhận khổ vui không ở ngoại cảnh kéo dài. Thân chứng cả việc ko có mình mọi thứ vẫn vận hành bình thường.
9. ♦️ Thuộc làu lý thuyết, nhưng không hiểu, cứ nhắc thầm khô máu. Hoặc thuộc lý thuyết, hiểu, có văn tuệ, nhưng không quán sát sự thật nơi sự thật để kiếm chứng sự thật, xác nhận Quy Luật duyên Khởi là đúng.
Không quán thọ nơi thọ thực hành liên tục để BCD Siêu thế khởi lên liên tục mà chỉ an trú BCD hiệp thế hoặc BTD, đến khi khổ mới ra ngồi Thiền quán lại sự việc đã diễn ra.
10. ♦️ Ngày xưa sinh viên ôn thi quen kiểu nước đến đít mới chạy, mới ôn, và thấy có cảm hứng hiệu quả với cách học đó. Quen với cách học đó áp dụng vào học hành chánh pháp. Vào thế " Qua sông đốt thuyền " thì mới nhất hướng tu tập.




Gửi phản hồi