⭐️Trong tu học bát chánh đạo, có 8 chữ THỰC không thể thiếu để vực được đạo.
1. ✅Thực trong nghĩa đen là lương thực, ăn uống.
+ Khi đói, có khổ thân thì chỉ có phương tiện duy nhất là ăn vào thì mới giúp chấm dứt được khổ thân.
+ Tu học bát chánh đạo không giải quyết được cái khổ thân khách quan do đói.
+ Mà ngược lại, giải quyết vấn đề khổ thân khi đói bằng phương tiện ăn uống lương thực, thực phẩm phù hợp với cơ địa mỗi người, giúp cơ thể thoải mái , từ đó việc vào Định cũng thuận lợi hơn, quán thọ , tâm, pháp cũng tốt hơn. Đó chính là Lạc Tu Tốc Chứng, đạo hành duy nhất mà Đức Phật tán thán.
+ Thực tế trước khi giác ngộ , Đức Phật thực hành tu khổ hạnh, nhịn ăn uống cũng suýt chết mà không ngộ được pháp. Ngài rút ra bài học con đường nhịn ăn, khổ hạnh không phải con đường giải thoát.
2. ✅Thực trong nghĩa Thành Thực, tức phải thành thực mới vực được đạo.
+ 1 Người phải thành thực đến độ dám thừa nhận bản thân có khổ thật, không che giấu sự thật đó , thì họ mới thực sự có thể khẩn cầu đi tìm con đường, tìm đạo, tìm thầy để học để thoát khổ.
+ Và chỉ đến khi như vậy, mới sẵn sàng sắp xếp thời gian 9 ngày để đến 1 khoá tu đủ dài để nghe trọn vẹn và tự mình giác hiểu.
+ Đối với 1 Hữu học đã thấy pháp, ngộ pháp, phải có sự thành thực để đối chiếu hằng ngày xem an trú được bao nhiêu % trí nhớ về pháp trong đời sống để tiếp tục cải thiện, tiến bộ mỗi ngày.
+ Khi có vướng mắc trong đời sống, có thành thực mới sẵn sàng tìm thầy hay bạn đạo để chia sẻ, tâm
Sự để nhận ra tư tưởng Vô Minh nào đang tri phối, đang còn ràng buộc.
+ Như 2 Đứa trẻ cùng học lực, đứa thành thực thừa nhận con chưa hiểu, nhờ Thầy hay bạn giảng lại bao giờ cũng tiến bộ hơn đứa giấu dốt, tự mãn.
3. ✅Thực Hành – Phải thực sự thực hành thì mới vực được đạo.
+ Học rồi, hiểu rồi, tư duy đi tư duy lại sâu sắc rồi, Lưu vào bộ nhớ tâm thức Khổ Vui không sẵn có nơi đối tượng ngoại cảnh, khổ vô chủ, khổ do duyên xúc rồi, mà trong tình huống đời sống, không thực hành, không nhớ được thì vẫn bị khổ vui tri phối.
+ Mà muốn nhớ được thì nguyên tắc bắt buộc là phải thực hành rèn luyện trí nhớ chánh.
+ Thực hành quan trọng rồi , nhưng phải thực hành đúng, thì mới thân chứng chánh giải thoát, thân chứng thế nào là độc lập, không trói buộc, giải thoát, không hệ luỵ, không thích nên không nắm giữ, không ghét nên không chống đối xua đuổi.
+ Khi thân chứng chánh giải thoát, cũng tuệ tri được Tà Giải Thoát là tưởng giải thoát được đối tượng này, nhưng lại ràng buộc thêm vào đối tượng khác, mà đối tượng cũ vẫn còn ràng buộc.
+ Thực hành đúng đã quan trọng, nhưng phải đủ và tới tầm. Ví Dụ: Rèn luyện trí nhớ chánh không phải chỉ có mỗi rèn niệm thân, rèn siết chặt răng lưỡi, mà còn cả niệm thọ, tâm, pháp.
+ 1 Người dù Văn Tuệ và Tư Tuệ nhiều đến đâu, nhưng không thực hành để thân chứng an trú bát chánh đạo siêu thế, thì cũng lại chấp ngã hơn người, có khi còn khổ hơn trước.
4. ✅Thực Chứng- Trong có thực mới vực được đạo.
+ 1 Người thực hành nỗ lực, thực hành nhiều, nhưng chưa thực chứng, không thân chứng được hết khổ ngay bây giờ và tại đây, về lâu về dài khi đang khổ, sẽ lại bị dục lạc thế gian tri phối và văng pháp, bỏ không thực hành nữa.
+ Nếu 1 Vị hữu học tu học Bát chánh đạo, nhưng không chứng được tối thiểu Sơ Thiền thì lộ trình tâm đó vẫn là bát tà đạo. Dù có nói hay đến đâu, tất cả chỉ dừng ở mức tư duy lý luận về chánh pháp.
5. ✅Thực Tế- trong nghĩa thiết thực hiện tại.
+ Giáo pháp của Đức Phật có tính chất thiết thực hiện tại, tức ngài rất thực tế, dạy phải đưa đến chấm dứt khổ ngay bây giờ và tại đây, chứ không phải chịu khổ rồi chờ đợi tương lai có được cái này cái kia như phước báu, như 50 tỷ mới hết khổ.
6. ✅Thực Chiến – Tức phải va vấp trải nghiệm các điều kiện để thực hành ly dục, kiểm nghiệm sự thích nghi của bản thân với mọi hoàn cảnh.
+ Nếu không va vấp, không thực hành ly dục, thì không thể có chất liệu tu tuệ chánh giải thoát khi đối mặt với những " Vị Ngọt " đặc thù của bản thân. Nếu cứ trốn tránh mãi, ngắt xúc mãi, thì khi xúc trở lại với đối tượng lại dính tham ái hoặc xua đuổi , né tránh thôi chứ không phải chánh giải thoát.
7. ✅Thực Dụng – Có thực dụng mới vực được đạo.
+ Đức Phật khẳng định chỉ nói những điều như chân như thật đưa đến chấm dứt khổ thôi. Giáo pháp 45 năm ngài thuyết chỉ nhằm 1 mục đích tối hậu đưa đến chấm dứt khổ thôi. Còn những gì dù như chân như thật, hay ko như chân như thật, mà quần chúng yêu thích, tán thán nhưng không đưa đến hết khổ, ngài cũng không nói.
+ Ngài giác ngộ thực tại là tâm, Con đường chấm dứt khổ là thay đổi thấy, biết, tức thay đổi tâm chứ không phải thay đổi ngoại cảnh để chấm dứt khổ. Vì vậy tất cả những câu hỏi về thế giới, tính chất ra sao, hữu biên hay vô biên, ngài không trả lời, không quan tâm.
+ Tất cả những gì ngài dạy xoay quanh Tứ Thánh Đế bao gồm cả pháp học, pháp hành, pháp thành xoay quanh câu tuyên bố giác ngộ trong bản kinh Phạm Võng được nhắc đi nhắc lại nhiều lần đó là : " Này các tỳ kheo, Như Lai nhờ tuệ tri sự tập khởi và đoạn diệt của thọ; vị ngọt, sự nguy hiểm, sự xuất ly của thọ mà Như Lai được giải thoát hoàn toàn không có chấp thủ"
+ Những ai tuệ tri và thực hành đề mục trên mà tán thán Như Lai thì Như Lai mới kể đến, còn lại các tán thán về Giới với Đức Phật đều coi là Phàm Phu tán thán Như Lai.
+ Khi 1 người bị mũi tên bắn, Ngài tập trung vào việc băng bó vết thương để hết khổ, chứ không quan tâm kẻ bắn, cung tên làm bằng gì, mũi tên gì? Vì sao lại bắn ?…
+ Tu học chánh pháp cần thực dụng, tập trung vào những điều cốt lõi để đưa đến mực đích cuối cùng là đoạn tận Tham sân si, châm dứt khổ. Ngoài ra không có gì phải bận tâm nữa.
8. ✅Thực lực – Phải biết thực lực mức độ bản thân đang ở đâu.
+ Phải hằng ngày kiểm điểm, tự vấn bản thân xem đã Nhất Hướng Ly tham chưa? Đã ly tham được đến mức độ nào khi xúc với Sắc đẹp – Tiếng hay- Hương thơm – Vị ngon – Xúc chạm êm ái – Pháp Lạc? Đã đoạn tận 5 thủ uẩn ở mức độ nào ?
+ Còn ràng buộc đặc thù nào cần phấn đấu chấm dứt không ?
+ Biết thực lực bản thân ở mức độ nào thì sẽ có những rèn luyện chuyên sâu vào những chủ đề còn ràng buộc, vướng mắc, mới sắp xếp thời gian đến những khoá tu dài ngày để tuệ tri liên tục , sâu sắc, tới độ, tới tầm.
+ Biết thực lực bản thân ở mức độ nào sẽ không ảo tưởng, nói quá những điều bản thân chưa thân chứng.




Gửi phản hồi