Duy Nhất nhà giáo nhà khoa học độc nhất vô nhị Đức Phật không thầy chỉ dạy tự mình giác ngộ, và dạy học trò độc lập ko ràng buộc giải thoát ko hệ luỵ

✍️Duy Nhất nhà giáo nhà khoa học độc nhất vô nhị Đức Phật không thầy chỉ dạy tự mình giác ngộ, và dạy học trò độc lập ko ràng buộc giải thoát ko hệ luỵ🌷🌾

♦️Còn lại các Ô Thầy Thế Gian ,kể cả đạo phật Tôn Giáo đều dạy học trò phụ thuộc vào ông Thầy.

🔻Vì sao lại vậy ?

🌼Bởi vì:

☘️Xuất phát điểm từ giác ngộ hiểu biết đúng sự thật về Lý Duyên Khởi ( Quy luật nhân quả ) bằng cách đúc kết quy luật từ cách quan sát sự thật nơi sự thật ngoài đời sống.

🌱Qua quan sát các ví dụ thực tiễn sự thật ngoài đời sống:

🌼Đức Phật khám phá và đúc kết được : Cho dù cùng 1 thời điểm có rất nhiều nhân ( sự vật, hiện tượng) cùng tồn tại. Nhưng tại 1 thời điểm chỉ có duy nhất 2 nhân độc lập tương hợp mới có thể tương tác được với nhau ( Duyên Nhau hay Tiếp xúc được với nhau).

🟡2 Nhân độc lập tương tác với nhau rồi cùng diệt ( 2 Nhân diệt, sự tương tác diệt ) mới phát sinh 1 hay nhiều quả.

🎗️Từ kết quả này, Đức Phật quan sát sự thật và đưa đến kết luận:

✅Trước khi tương tác thì nhân 1 do chữ Duyên 1 quyết định, chứ không có bất kỳ 1 pháp nào quyết định được.

✅Trước khi tương tác thì nhân 2 do chữ Duyên 2 quyết định, chứ không có bấy kỳ 1 pháp nào quyết định được

✅=> Từ 1 và 2 suy ra, trước khi tương tác thì cả nhân 1 và nhân 2 dù cùng tồn tại, hiện hữu, nhưng đều không do bất kỳ 1 pháp nào quyết định, nó do chữ Duyên( sự tương tác) quyết định.

✅Do vậy mà, cả 2 nhân trước khi tương tác, không có nhân nào phụ thuộc, tác động , can thiệp , tri phối được vào nhân nào.

✅Cho nên trước khi tương tác 2 nhân đều độc lập, không phụ thuộc.

✅Sau khi tương tác, thì nhân diệt quả mới sinh, nhân quả không đồng thời tồn tại, vì vậy mà không thể có chuyện nhân phụ thuộc vào quả, hay quả phụ thuộc vào nhân được, cũng không có chuyện nhân là chủ nhân chủ sở hữu của quả, hay quả là chủ nhân chủ sở hữu của nhân.

✅Sau khi tương tác và trong khi tương tác thì cũng chỉ có chữ Duyên ( Sự tương tác ) quyết định được kết quả, chứ không có bất kỳ 1 nhân ( hay 1 pháp nào ) quyết định được kết quả.

✅Bởi vậy cho nên, kết luận, sau khi tương tác, nhân và quả là độc lập, không phụ thuộc, không có chuyện nhân quả nương nhau mà tồn tại, hay pháp này nương tựa, phụ thuộc vào pháp kia, không có chuyện pháp nào sẵn có trong pháp nào.

✍️Vậy thì các pháp có tính chất phổ quát là Độc Lập, Không Ràng Buộc, Không Phụ Thuộc, Không pháp nào Bảo Hộ, Bảo Lãnh, Bảo Kê được cho pháp nào.

🌾Cũng từ quan sát sự thật, rồi Tổng quát hoá công thức Lý Duyên Khởi, rồi nhìn ra các hệ quả trên.

🕊️Mà Đức Phật còn giác ngộ được cả Vô Minh đang tri phối tâm thức của nhân loại rất sâu dày, đó là Vô Minh về nhân quả.

🗝️Tất cả những hiểu biết không đúng sự thật theo Định Lý Duyên Khởi , thì đều là hiểu biết sai sự thật về quy luật nhân quả.

🔑Chính hiểu biết sai sự thật về quy luật nhân quả tri phối tâm thức nhân loại. Cho nên hệ quả mới đưa đến kết luận:

🔻Pháp này phụ thuộc vào pháp kia, nương nhau mà tồn tại.

🔻Hay nhân quả phụ thuộc vào nhau, nương nhau mà tồn tại.

VD: ♦️Con là của mẹ, mẹ là của con, mẹ con nương nhau mà tồn tại, con phụ thuộc vào mẹ, mẹ phụ thuộc nương tựa vào con.

⭐️Khi đã giác ngộ Minh ( hiểu biết đúng sự thật) và Vô Minh ( Hiểu biết sai sự thật ) thì Đức Phật mới chứng pháp thành ĐỘC LẬP KHÔNG RÀNG BUỘC- Giải thoát không hệ luỵ, và từ bỏ Vô Minh.

🐤Và mới nhìn ra được thế gian chỉ là Tà giải thoát, muốn chấm dứt sự phụ thuộc vào pháp này nhưng lại ràng buộc, phụ thuộc vào pháp khác.

♦️Cho nên mới có chuyện Tất cả các hiểu biết sai sự thật về nhân quả, mới đưa đến việc ông Thầy muốn học trò phải phụ thuộc vào mình, để mình có thể lãnh đạo, ảnh hưởng. Và học trò cũng muốn nương tựa vào ông thầy mãi mãi, và chìm trong luân hồi sinh tử không bao giờ thoát ra được.

🌷Chỉ khi thẩm thấu Lý Duyên Khởi với hiểu biết đúng sự thật trên cả 3 cấp độ Văn Tuệ – Tư Tuệ – Tu Tuệ, thì mới đưa đến thẩm thấu sâu sắc lời dạy của Đức Phật đưa đến chấm dứt tư tưởng phụ thuộc, ràng buộc, kể cả là với Chính vị Đạo Sư là Đức Phật.

🌸Cho nên, trước khi nhập diệt, Đức Phật mới có lời dặn dò Ananda:

🍀Như thế nào là tự mình nương tựa nơi chính mình, nương tựa nơi chánh pháp, Đừng nương tựa một điều gì khác ?

🕊️Là sống trú quán thân nơi thân, thọ nơi thọ, tâm nơi tâm, pháp nơi pháp để nhiếp phục tham ưu ở đời ( Độc lập không ràng buộc, giải thoát không hệ luỵ)

✍️Từ đó có thể suy ra được rằng:

💡Bất kỳ giáo pháp nào dạy phải nương tựa, phụ thuộc, ràng buộc, thì đều không phải giáo pháp của Đức Phật tuyên thuyết.

🌾Người Trí sau khi nghiên cứu Kinh Điển Nikaya phải nghiền ngẫm kỹ, đối chất với sự thật, kiểm tra kiểm chứng sự thật và nếu biết cái gì là Vô Minh thì phải từ bỏ, không có Nhưng Nhị gì hết !!!

Gửi phản hồi

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang đi trên con đường.

I don’t make money from teaching. I get paid for helping enough people succeed in investing and put an end to suffering in their lives.

Kết nối

Khám phá thêm từ Như Lý Tác Lý

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc