Muốn viết gì đó về những trải nghiệm 6 tháng qua với mẹ, mà không biết bắt đầu từ đâu nữa.
Chỉ là mỗi ngày qua đi nhìn thấy những món đồ nhỏ của mẹ lại nhớ đến mẹ, nhớ đến những câu chuyện, kỷ niệm về mẹ.
Hôm nay, đi bộ về đến ngõ, lại nhớ đến hình ảnh mẹ vẫn hay đứng đợi ở đó khi xưa mỗi lần mình báo mẹ con về xe máy từ Hà Nội. Mẹ hay kể, ngày xưa bà hay đưa đón mẹ ra đến tận chợ Yên, có lẽ vì thế sau này, từ ngày mình còn đi học trên Hà Nội, mỗi lần về mẹ lại đứng đợi ở đầu ngõ thấp thỏm đợi con về.
Đi xuống cầu thang lại thấy đôi dép nhỏ mẹ thích con từng mua tặng mẹ ngày mẹ lên Hà Nội mang đồ ăn cho con.
Chiếc áo len màu xanh lơ, mãi hồi hớp 7 , cũng cách đây gần 20 năm, con chơi họ 2 tháng trời tích cóp được 60K ăn sáng, mua tặng mẹ mà mẹ mặc mãi mỗi mùa rét, giờ vẫn còn đó.
Chiếc điện thoại nhỏ chữ to, năm đàu tiên đi làm mua cho mẹ vẫn còn đó.
Chiếc vòng bạc đeo cổ ngày con vào miền nam tìm việc mẹ mua tặng con, vẫn còn đó…
Những ngày mẹ còn khoẻ, đi bộ công viên Bạch Đằng mẹ vẫn dặn dò tâm sự, sau này mẹ mất thì hoả táng rồi trôn mẹ ở quê ngoại, cả bố sau này cũng về đó cạnh mẹ. Mẹ ở đâu thì bố ở đó. Tính mẹ vốn lo lắng, mọi thứ chuẩn bị cho đến lúc chết đâu vào đấy. Ngay cả đất nằm xuống mẹ cũng chuẩn bị trước, để sau này con có làm gì cũng tiện. Có về thăm mẹ cũng tiện.
Ngày mẹ đi khám về, dù con chưa nói, nhưng mẹ cũng đoán được bệnh tình, mẹ khóc, nhưng khóc là vì thương con chưa yên bề gia thất.
Ngày mẹ đau đớn với căn bệnh nặng, những đêm vật vã đau đớn, mẹ vẫn nắm tay con. Con cảm nhận được hơi ấm và sự động viên an ủi từ mẹ.
Mẹ sợ con nằm dưới nhà không ngủ được, mẹ dục con lên gác ngủ cho yên tĩnh lấy sức mà còn làm còn chăm mẹ.
Rồi đến đêm cuối mẹ mất, lúc mẹ rất mệt rồi vẫn dục con với bác đi nghỉ mai có sức còn làm việc.
Mẹ trước đến giờ có ốm đi chăng nữa cũng không bao giờ nằm, mẹ vẫn dậy đi làm, gần như không bao giờ nghỉ 1 ngày nào vì ốm. Con biết khi mẹ phải nằm thì đó là lúc mẹ mệt thế nào. Vậy mà suốt những ngày tháng mẹ nằm bệnh, trưa mẹ vẫn dậy cố nấu cho con bữa cơm trưa để ăn kịp nghỉ ngơi vào phiên chiều.
Ngày mẹ mệt, biết con nỗ lực đến cùng, mẹ vẫn dặn, làm gì vẫn phải nghĩ đến khả năng không được con ạ. Mẹ dặn, sau mẹ có làm sao, có mất đi chăng nữa, con ở lại vững vàng, rồi lo cho bố. Ngày của mẹ không cần làm gì cầu kỳ, luộc con gà thắp hương mẹ được rồi.
Đêm khuya, vì xúc động, con viết vài dòng về mẹ. Có lẽ còn nhiều ký ức , hình ảnh, lời nói từ mẹ. Nhưng dòng xúc cảm đến đâu, con viết lại đến đó.
Con biết, thân thể thì không còn, mẹ ở 1 dạng sóng hạt sinh diệt, đọc được lộ trình tâm, mẹ thương con nhất, nên sẽ vẫn theo con, dõi theo con từng bước.
Những di nguyện của mẹ con sẽ hoàn thành từng di nguyện một.
Mẹ từng gọi điện lần cuối chúc mừng sinh nhật con, mong con là chỗ dựa cho mẹ về già sau này. Giờ đây mẹ không còn thì con sẽ hoàn thành nốt phần trách nhiệm theo khả năng với bố.
Chuỗi ngày qua, anh chị đạo hữu về gieo duyên cho mẹ thực hành thiền. Chút hành trang nhỏ bé, con và anh chị , các bạn trang bị cho mẹ, mong mẹ tiếp tục vững bước thực hành để đi đến con đường chấm dứt khổ tâm, hiện hữu , luân hồi. Vì còn luân hồi, hiện hữu là còn khổ.
Bản thân con cũng sẽ là người sẽ cố gắng thực hành chánh pháp mỗi ngày. Nếu mẹ có dõi theo con, hãy cùng con học chánh pháp mỗi ngày thông qua lộ trình tâm thấy nghe cảm nhận của con nhé mẹ.
1 Lần nữa, Định muốn gửi lời cảm ơn đến anh chị em
Họ hàng, bạn, đồng nghiệp, hàng xóm đã chia sẻ động viên Định và mẹ thời gian qua.
Cảm ơn chân thành đến những người bạn thân đã đồng hành giúp đỡ cho tang lễ của mẹ đến tận giây phút cuối cùng.
Cảm ơn chân thành đến anh chị em đạo hữu đã về tận nơi, hỗ trợ chia sẻ kiến thức kinh nghiệm và gieo duyên chánh pháp cho mẹ Định.




Gửi phản hồi