Cuộc đời con gắn liền với những chuyến tàu.
Những ngày nhỏ là tàu hoả về quê nội Cẩm Giàng thăm bà.
Lớn lên rồi, đi thi đại học cũng vẫn là chuyến tàu đầu tiên lên Hà Nội.
Thi xong, cũng là chuyến tảu phải về ngay vào thẳng bệnh viện thăm bố.
Vào đại học thì mỗi dịp ngày lễ, cuối tuần, hay tết thì cũng thường là những chuyến tàu Hải Dương- Hà Nội, và mẹ thường là người đạp xe đưa con ra đến tận Ga.
Còn nhớ những ngày ấy, mẹ hay đưa con ra đến tận ga tàu, tính mẹ cẩn thận lên luôn đi sớm hẳn 1 tiếng trở lên, đến sớm 2 mẹ con ngồi bên ngoài ga, mẹ nói chuyện dặn dò đủ cả rồi đến khi con lên tàu mẹ mới về.
Ngày con vào Sài Gòn tìm việc, bắt đầu cho 1 hành trình nhiều thử thách phía trước, mẹ cũng tiễn con ra đến ga Hải Dương. Hồi đó đã có tiền đâu, nên khởi lên mua cái vé Hà Nội- Sài Gòn rẻ nhất đi trải nghiệm.
Thực lòng thì đi chuyến tàu đó thấy nhiều trải nghiệm mới, chứ cũng không thấy khổ tâm. Nhưng với mẹ thì đó là ký ức mẹ nhớ mãi. Mẹ không đành lòng để con đi cái chuyến tàu ấy, mẹ cũng thương việc con khởi lên nghĩ được như vậy.
Sau này mới hiểu, có yêu thương, là có khổ tâm, chứ thực sự, cho dù câu chuyện chiếc đèn ông sao ngày ấy, hay câu chuyện chiếc vé tàu Bắc Nam ngày ấy, bên trong con không thấy khổ tâm như cách mẹ cảm nhận. Biết mẹ khổ tâm vì yêu thương con, nhưng con không có có cách nào giải thích được cho mẹ hiểu. 1 Cảm giác khó diễn tả của 1 đưá con hiểu khổ và nguyên nhân khổ, nhưng không cách nào giúp được mẹ của mình.
Rồi khi mẹ lên Hà Nội để mang đồ ăn, dọn dẹp cho con, mẹ cũng đi tàu, mẹ vốn hay say xe, mẹ không đi được ô tô. Đến độ mà mẹ gửi xe nhiều đến nỗi bà bán nước trông xe nhớ cả mẹ lần con.
Tính mẹ cũng cẩn thận, lo lắng, tỷ mẩn, lên hay mang theo những món mẹ làm, trong đó có cả cá rô dim, chả cá, mắm tép, ruốc cá, giò, bánh cuốn… toàn những món ăn con hợp. Những ngày lên thăm con trai rảnh là lại lọ mọ, tỉ mẩn dọn dẹp, quét dọn, rồi có những chi tiết đến đôi tất, mẹ cũng soạn ra từng đôi cho có cặp đúng đánh dấu vào để con tìm đỡ lộn xộn.
Những ngày đầu còn thực tập, khởi nghiệp với niềm tin lớn, mẹ là người hậu phương hỗ trợ con phần nhiều đồ ăn những ngày cuối tuần. Để đến độ 1 Thời gian dài đồng nghiệp tại 3 môi trường làm việc , và cả bạn thân đều biết đến món cá của mẹ.
Rồi, còn nhớ, năm Tết năm 2017, năm mà chắc cả con và mẹ đều vui nhất, vì con cũng vượt qua được thử thách về doanh số để vững với nghề môi giới và tư vấn đầu tư chứng khoán. Năm ấy, cuối năm mẹ cũng đi tàu lên thăm con. Những ngày cuối năm, 2 mẹ con làm nồi nẩu ếch, rồi đi bộ quanh hồ gươm những ngày cuối năm.
Sau này, mẹ vẫn nhắc lại, những năm sau này cho mẹ tiền tiêu tết dù có nhiều hơn, nhưng mẹ vẫn nhớ nhất là năm 2016-2017 đó. 2 Triệu thôi, nhưng với mẹ, nó đánh dấu sự trưởng thành, ra nghề từ con.
Cũng không nhớ rõ ngày nào, nhưng cũng trong năm ấy, con cũng dẫn mẹ đi chơi công viên Thủ Lệ, rồi ăn Bún Lem, rồi chụp ảnh, tấm ảnh vẫn con lưu trong anbum từ ngày ấy.
Sau này, mãi đến khi có dịch Covid 2 năm trời, thì mẹ không lên được Hà Nội nữa, chủ yếu hay gửi đồ ăn cho con.
Còn nhiều kỷ niệm, nhưng có lẽ những kỷ niệm này còn lưu trong bộ nhớ tâm thức, để rồi đến ngày cuối cùng trên Hà Nội của mẹ, nghe Bác Sĩ đọc bệnh án rồi hẹn ngày lấy kết luận, con lặng người đi, có cả hoại khổ, có cả hữu ái kích hoạt, có cả những hiểu biết lưu trong kho chứa ung thư là chết khởi lên khiến con sợ mất mẹ, rồi có cả thứ cảm xúc mà không biết phải nói gì với mẹ khi đón mẹ lúc mẹ gây mê nội soi.
Trên đường về, lúc vào lấy thuốc, trời mưa to con thẫn thờ, lặng người đi.
Về đến nhà, tối hôm ấy, con để mẹ nghỉ ngơi, 1 Mình đi bộ và cảm nhận nội xúc rồi những cảm thọ khốc liệt. Có lẽ đã lâu rồi con mới có lần thứ 3 cảm nhận khóc mềm người trong cả hành trình cuộc đời như thế.
Cũng may mắn cho con mẹ ạ, con cũng có những liều vacxin chữa bệnh khổ tâm từ Sư Nguyên Tuệ, người thầy con học suốt hơn 2 năm qua.
Từ những liều Vacxin chuẩn bị trước đó mà con tháo gỡ dần những nỗi khổ tâm xâm lấn.
Xác định rõ : Sống chết là quy luật, ai rồi cũng sinh lão bệnh tử, chỉ là sớm hay muộn thôi.
Rồi các sự vật hiện tượng cũng Duyên khởi ( Do 2 nhân tương tác ) và vô ngã ( Không thể điều khiển, làm chủ thay đổi được kết quả ).
Xác định rõ: Dù thế nào đi chăng nữa cũng cố gắng làm hết khả năng, làm tròn bổn phận tuỳ theo sức của mình.
Rồi hôm sau, con đưa mẹ ra Ga về Hải Dương, bản thân ở lại để hẹn nhận kết quả cuối cùng từ Bác Sĩ rồi chuẩn bị sẵn sàng về tìm giải pháp cho mẹ từ đòn bẩy thông tin, kiến thức từ những người bạn, rồi anh em, đạo hữu.
Con vẫn nhớ khoảnh khắc ấy, chuyến tàu cuối cùng ấy. Con cũng cảm nhận thấy rằng có lẽ chuyến tàu này có thể là chuyến tảu cuối mẹ lên Hà Nội với con…
Con dẫn mẹ vào chọn chiếc áo chống nắng mẹ thích, rồi mẹ chọn cả cho Bác… Coi như kỷ vật cuối cùng, kỷ niệm cuối cùng của con và mẹ trên Hà Nội.
Rồi đưa mẹ ra đến ga Long Biên… nhìn cảnh mẹ mệt mỏi, cũng ko dám nói gì thêm về tình hình bệnh của mẹ. Con cần ở lại 1 Tuần để nhận kết quả , rồi tìm phương án tốt nhất có thể để hỗ trợ mẹ và nói sao với mẹ rồi họ hàng sao cho hợp lý nhất có thể. Đây có lẽ là 1 Trong những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời của con.
Hôm nay cũng đã gần đến 49 ngày mẹ mất… theo tinh thần mẹ dặn, con cũng sẽ làm đơn giản như chính tính cách và cách mẹ sống thôi.
Con biết rõ ở dạng thức hoá sanh sóng hạt sinh diệt liên tục mẹ sẽ đọc được lộ trình tâm của con và người thân. Mẹ hãy tác ý theo con để tiếp tục với những nhân duyên với chánh pháp, chuẩn bị hành trang cho chính bản thân mình nhé…




Gửi phản hồi