Uống trà mà biết trà ngon hay dở thì khác gì phàm phu. Uống Trà mà không biết vị trà thì khác gì gỗ đá

☘️"Uống trà mà biết trà ngon hay dở thì khác gì phàm phu.

Uống Trà mà không biết vị trà thì khác gì gỗ đá"🌿

🔑Giải nghĩa: Câu 1

Phàm phu là những người không nghe pháp học pháp các bậc Thánh để có hiểu biết đúng sự thật. Vì vậy mà hiểu biết sai sự thật về các sự vật hiện tượng.

Phàm phu trong ngữ cảnh này không phải là phường tham ăn tục uống, phàm phu tục tử theo cách hiểu của thế gian.

Từ đó có khải niệm Hữu Học là những người đã học, đã nghe pháp của các Bậc Thánh để có Văn Tuệ + Tư tuệ lưu trong bộ nhớ tâm thức, có nhiều vị có thêm cả Tu tuệ ( Trí tuệ do thực hành Bát chánh Đạo Siêu thế ).

Lộ Trình Tâm của Phàm Phu là lộ trình tâm Bát Tà Đạo với hiểu biết sai sự thật về sự vật hiện tượng.

🌾Quan sát sự thật để thấy, có 1 nhân Trà, có 1 nhân Lưỡi mà chưa cho tiếp xúc thì đâu thấy vị gì đâu?

Có 1 Nhân trà mà không có nhân lưỡi cũng đâu cảm nhận được vị ngon dở.

Có 1 Nhân Lưỡi mà không có nhân Trà cũng đâu cảm nhận được vị ngon dở.

Chỉ khi nào cho 2 nhân tương tác, có tiếp xúc giữa Trà và Lưỡi thì mới bắt đầu cảm nhận được vị.

Nếu Lưỡi ốm 1 tuần trời, uống trà đâu có giống với lúc uống trà lúc lưỡi bình thường.

🍁Vậy thì lúc lưỡi bình thường uống thấy Ngon, lúc ốm uống thấy dở, vậy thì cùng 1 loại trà đó lúc thì ngon, lúc thì dở.

🍁Vậy thì ngon dở đâu có nằm trong trà, nó là từ ngữ ám chỉ CẢM GIÁC VỊ , CẢM GIÁC MÙI, CẢM GIÁC XÚC CHẠM, CẢM GIÁC PHÁP TRẦN. Chỉ khi có sự tương tác, tiếp xúc giữa 2 nhân.

🎗️Tương tự với trường hợp quan sát giữa Dùi và Chuông, Mía và Lưỡi …

🌼Từ đó tổng quát hoá lên là: 2 Nhân Tương tác vơi nhau ( xúc nhau) rồi cùng diệt mới sinh 1 hay nhiều quả. Các pháp do DUYÊN nhau mà KHỞI chứ không phải do 1 nhân biến đổi mà thành hay 1 nhân mà sinh.

🌼Từ đó suy ra hệ quả : Các pháp( Sự vật- hiện tượng ) Vô Thường- Vô Chủ- Vô Ngã.

+ ♦️Vô thường = Không thường hằng vì các pháp sinh lên rồi diệt đi, chỉ xuất hiện 1 lần duy nhất.

+ ♦️Vô thường = Không thường trú, không sẵn có luôn luôn có ở đâu cả vì chỉ khi có Xúc sinh pháp đó mới sinh, xúc diệt pháp đó diệt. Trước khi sinh không từ đâu tới, sau khi diệt không đi về đâu cả.

+ ♦️Vô chủ – Vô sở hữu: Các pháp là độc lập, không có pháp nào là chủ nhân chủ sở hữu của pháp nào.

+ ♦️Vô Ngã: Không có cái ta nào không sinh không diệt là chủ nhân chủ sở hữu của các pháp.

🌼Từ đó suy ra là:

1. ✅Nếu chỉ có 1 nhân Trà không thể sinh ra được quả Ngon – Dở.

2. ✅Ngon – Dở không nằm trong Trả- Không sẵn có luôn luôn có trong Trà, không thường hằng, thường trú nơi Trà.

3. ✅Khi Lưỡi và Trà Tiếp xúc cùng diệt mới sinh Cảm Giác Vị Trà, vậy cảm giác vị này không phải của Lưỡi, cũng không phải của Trà, vì lúc này Nhân diệt rồi quả mới sinh. Trà mới và Lưỡi mới là độc lập với Cảm Giác Vị mới sinh.

💡Vậy cho nên mới nói: Uống Trà mà biết trà ngon dở là cái biết Nhị Nguyên Tâm Vật, Tâm biết Cảnh của Phàm Phu, cái biết sai sự thật.

🔑Giải Nghĩa Câu 2 :

Lưỡi xúc với Trà cùng diệt ( Mòn đi chút ) rồi mới sinh cảm giác và Thiệt thức đồng sinh đồng diệt ( Tâm biết trực tiếp giác quan có phận sự ghi nhận)

🍁Vậy thì cảm giác vị được cái biết trực tiếp giác quan ghi nhận là có thực chứ không phải giả có, không phải không có thật.

Thấy = Cái biết trực tiếp giác quan thì Ghi nhận cảm giác vị trà.

Biết = Cái biết gián tiếp ý thức thì biết cảm giác vị này là dễ chịu ( Ngon) hay khó chịu ( Dở ).

🍁Cho nên Phàm Phu ( Lộ trình tâm BTD) hay Bậc Thánh ( Lộ trình tâm BCD) cùng uống trà nhưng không phải gỗ đá để mà không cảm nhận cảm giác vị trà và không biết về nó. Quan trọng là có biết đúng sự thật hay không mà thôi.

🔻Phàm phu uống trà với Thấy là Tưởng Tri ( Cái Thấy và Biết Sai sự thật đi liền nhau ) và Biết là Tà Kiến cho nên uống trà với Thích- Chán- Ghét.

⭐️Còn Bậc Hữu Học ( Có chánh niệm ) hay bậc Vô Học Đạo ( A La Hán ) uống trả với cái Thấy là Thắng Tri ( Tách cái thấy thuần tuý ghi nhận ra khỏi cái Biết ) và Biết là Liễu Tri( Hiểu biết đúng sự thật trên 4 khía cạnh về Pháp đó, nguyên nhân sinh khởi pháp đó, pháp đó đoạn diệt, con đường đoạn diệt pháp đó ) cho nên uống trà vẫn thọ hưởng lạc thọ hợp pháp mà không có Thích – Chán – Ghét.

Gửi phản hồi

Tôi là Văn Định

Như Lý Tác Ý — khéo tác ý, tư duy tận gốc. Tôi ghi chép hành trình ứng dụng chánh tư duy vào hai miền: tu tập Phật pháp để vượt khổ tâm, và học đầu tư ứng dụng để thoát khổ thân. Không hứa hẹn, không công thức — chỉ là những ghi chú từ người đang đi trên con đường.

I don’t make money from teaching. I get paid for helping enough people succeed in investing and put an end to suffering in their lives.

Kết nối

Khám phá thêm từ Như Lý Tác Lý

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc