✍️Đã là Thiện Pháp cớ sao còn là Gánh Nặng???
⭐️Chúng ta biết chánh pháp Đức Phật trao truyền để chấm dứt tham sân si, chấm dứt khổ tâm rồi.
⭐️Vậy thì vì sao Chánh Pháp giúp đoạn tận tham sân si, chấm dứt khổ tâm là Thiện Pháp mà lại coi là Gánh Nặng???
🔻Trên Bát Tà Đạo với tham sân si , với tà ngữ, tà nghiệp, tà mạng thì phàm làm gì với bát tà đạo thì đều là ác pháp rồi, lấy đâu ra thiện pháp.
🔻Còn trên bát chánh đạo thì làm gì đi chăng nữa cũng không với tham sân si, làm với chánh kiến, chánh ngữ, chánh nghiệp , chánh mạng, đều là thiện pháp, và có khổ tâm đâu mà là gánh nặng, Khổ thân thì chỉ chiếm 5-10%.
Vậy thì từ gánh nặng thiện pháp này nên được hiểu thế nào cho đúng, và dùng trong ngữ cảnh nào? Ám chỉ điều gì?
✍️Lan toả chánh pháp với lộ trình tâm bát chánh đạo hiệp thế, với chấp ngã, tư tưởng chủ nhân chủ sở hữu chánh pháp.
Bản chất của lộ trình tâm BCD hiệp thế thì vẫn còn chấp ngã, với nền tảng tư tưởng chủ nhân chủ sở hữu, vì vậy chấp Văn Tuệ, Tư tuệ này là ta, là của ta, chấp Đức Phật, Sư Phụ, Đạo Phật, Chúng Hội, Đạo hữu này là của ta.
Vì vậy cũng sẽ mong hội chúng phát triển, thành công, đến khi phát triển thì thích thú, dính mắc.
Đến khi hội chúng suy yếu thì buồn bã, chán nản.
Vậy thì công việc lan toả sẽ có khổ tâm.
Chưa kể làm thì phải bỏ công, bỏ sức, Chấp nhận khó khăn về thời tiết khắc nghiệt, về môi trường, về cơ sở vật chất, Rồi chống phá tác động của gia đình, các thế lực bên ngoài tác động đến phần thân của người lan toả, rồi ốm đau bệnh khi đi lan toả. Vậy thì có cả khổ thân nữa.
Vậy thì trên BCD hiệp thế có cả khổ thân, có cả khổ tâm. Chỉ có khác trên BCD hiệp thế thì có Chánh Tín, Có Tinh Tấn Như Ý Túc, có Dục Như Ý Túc, có Tàm, Có Quý, có Văn Tuệ, Tư Tuệ. Cho nên vẫn "Gánh Tạ" tốt. BCD hiệp thế là công tác chuẩn bị cho BCD siêu thế khởi lên, chừng nào BCD siêu thế khởi lên mới không còn gánh nặng nào cả.
Từ GÁNH NẶNG THIỆN PHÁP là ám chỉ trường hợp này.


Bình luận về bài viết này