🔻Con người , trừ các bậc giác ngộ, khi sinh ra, từng giây, từng phút đều mong muốn mình mạnh khoẻ, mong người thân, gia đình mạnh khoẻ, bình an.
🔻 Điều đó được thể hiện trong những lời chúc mỗi dịp tết đến xuân về. Con cháu chúc ông bà, bố mẹ mạnh khoẻ, ông bà bố mẹ chúc con cháu mạnh khoẻ, bình an.
🔻 Điều đó còn được thể hiện trong những lời chúc mỗi dịp sinh nhật, hay mừng thọ, ai ai cũnh chúc nhau mạnh khoẻ, bình an.
🔻 Hay cả những khi phá sản, nợ lần, lỡ vận thì những người bạn thân, hay người thân trong gia đình đều động viên nhau:
"Thôi của đi thay người. Rồi có Sức Khoẻ là có tất cả , không sức khoẻ là không có gì ". Hay " Còn sống là còn hy vọng, còn thở là còn gỡ ".
🔻 Ngay cả người động viên và người được động viên đểu coi đó là điều cao quý hơn, quan trọng hơn, là liều thuốc giảm đau để họ có điểm tựa bước tiếp khi khó khăn trên đưởng đời.
🔻 Rồi kể cả khi đang trên đỉnh cao quyền lực, danh vọng, tiền bạc. Khi sở hữu được rất nhiều tiện nghi cuộc sống, nếu chẳng may Bác sĩ chẩn đoán bệnh nan y, thì người ta cũng bằng mọi cách, cho dù phải đánh đổi tất cả quyền lực, danh vọng, và của cải để chữa trị, để cố níu kéo lại sức khoẻ, để khỏi bệnh.
🔻 Nếu giả sử cho họ đánh đổi tất cả, kể cả dù tay trắng, mà lại mạnh khoẻ như xưa để hết bệnh chắc chắn họ cũng đánh đổi.
🔻 Ngay cả người thân trong gia đình, như bố mẹ cũng sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để cứu lấy đứa con. Hay con cũng sẵn sàng đánh đổi tất cả để cứu lấy bố mẹ như nhạc sĩ Trần Tiến trong 1 bài hát tửng nói :" Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ".
🔻 Điều đó chứng tỏ trong sâu thẳm tâm thức của con người sức khoẻ quan trọng đến mức độ nào.
🍀 Nhưng vì sao con người lại cho rằng sức khoẻ, không bệnh là tối quan trọng ?
⭐️ Bởi vì sâu thẳm trong tâm thức họ nhận thức rẳng :" Có sức khoẻ, không có bệnh tật mới tận hưởng được niềm vui hạnh phúc từ sắc đẹp, tiếng hay, hương thơm, vị ngon, xúc chạm êm ái, Ý hay pháp lạc. Chỉ khi đó thì mới không có khổ. Còn nếu không có sức khoẻ, mà gặp phải bệnh tật, phải đối diện với cái chết, thì không còn cơ hội tận hưởng niềm vui hạnh phúc nữa, khi đó nỗi khổ sẽ hiện nguyên hình".
♦️ Vì sao vậy ? Vì con người đã mặc định rằng hạnh phúc có sẵn nơi khoẻ mạnh. Cứ có sức khoẻ, khoẻ mạnh là có hạnh phúc.
♦️ Họ cũng mặc định rằng khổ đau sẵn có nơi bệnh tật , cứ có bệnh tật là song hành cùng khổ đau.
♦️ Và chỉ đến khi nào, chấm dứt được bệnh tật, khỏi được bệnh, khoẻ mạnh lại thì sẽ có hạnh phúc và khi đó khổ đau mới chấm dứt.
♦️ Khi đã yêu thích khoẻ mạnh thì sẽ muốn nắm giữ mãi, muốn khoẻ mãi, tức muốn THƯỜNG, đến khi sức khoẻ vô thường mất đi, thì muốn mà không được nên có khổ, khổ này là Hoại Khổ.
♦️ Khi yêu thích khoẻ mạnh sẽ sợ hãi bệnh tật, đặc biệt là bệnh nan y, đến khi con người đã sinh ra ai cũng bệnh, và khi bệnh nan y đến thì sầu bi khổ ưu não. Muốn không bị bệnh, muốn xua đuổi tiêu diệt bệnh mà không được thì khổ. Đây là Muốn LÀM CHỦ – ĐIỀU KHIỂN mà không được thì có khổ. Đây chính là Khổ Khổ.
♦️ Rồi khi yêu thích khoẻ mạnh, đến khi cảm thọ khoẻ mạnh mất đi, lại phải tìm mọi cách để chữa trị. Có bệnh thì hỏi han van lạy tứ phương, tiến trình tìm kiếm này cứ diễn tiến liên tục, muốn tìm cách để khỏi bệnh, để có lại sức khoẻ mà không được thì Cầu Bất Đắc Khổ. Khổ này gọi là hành khổ.
♦️ Khi bị bệnh nan y + Thêm 1 cái khổ thân khách quan nữa, cái khổ thân khách quan này không thể điều khiển làm chủ, xua đuổi, tiêu diệt được nó.
♦️ Rồi không những khổ khổ do sân khi biết tin bệnh , mà còn chồng khổ khổ do sân khi gặp cái đau đớn khách quan đó.
♦️ Khi có tham sân si trên lộ trình tâm bát tà đạo của thế gian thì sé có Tà Định làm lộ trình tâm sẽ liên tục tạo xúc tại chỗ đau, làm cơn đau được phóng đại gấp nhiều lần.
♦️ Rồi cái khổ do hữu ái = tham sống sợ chết mới khốc liệt, kinh khiếp.
♦️ Cái khổ do ái biệt ly người thân yêu trong gia đình = Hoại Khổ.
♦️ Khổ do chán ghét người xung quanh = Oán tắng hội khổ = Khổ Khổ.
♦️ Các nỗi khổ cứ thay nhau diễn tiến rất kinh khiếp.
♦️ Chưa kể lúc chết, sang kiếp sống hoá sanh, nỗi khổ còn tiếp tục diễn tiến trạng thái khốc liệt này cho đến khi cạn nghiệp. Lộ trình tâm thứ 6 này cô đặc, và diễn tiến liên tục, láy đi láy lại nóng đỏ như sợi dây tóc bóng đèn.
🌾 Là con người, thì chắc chắn nếu không chết sớm vì tai nạn nào đó, thì sẽ phải bệnh rồi chết, sẽ đến lúc già yếu, sẽ mất đi sức khoẻ. Vì vậy ai ai ( Trừ các bậc giác ngộ ) đều sẽ phải đối mặt với những nỗi khổ kinh khiếp đang chờ đợi phía trước.
🌾 Nếu không chuẩn bị, không đào giếng trước khi khát, không tu tập cho rốt ráo, không thấy được sự cấp bách, tầm quan trọng của việc thực hành thì nỗi khổ kinh khiếp đang chờ đợi ở phía trước.
🔑 Vậy có con đường nào để không phải đối mặt với những nỗi khổ tâm khốc liệt kia không ? Có đấy, đó chính là con đường thánh tạo tám ngành mà Đức Phật giác ngộ , con đường vắng mặt cả khổ vui, con đưởng đưa đến chấm dứt Sinh Già Bệnh Chết.
🔑 Khi thực hành bát chánh đạo, đưa đến ly tham, khi ly tham thì sẽ không còn các biến thể sân và si và không còn các nỗi khổ như hoại khổ, khổ khổ , hành khổ kể trên. Cho dù cái đau khách quan do bệnh, nhưng cái đau này không còn bị khuếch đại lên nữa.
🔑 Nếu có chánh định, sẽ có chú tâm ghi nhận cảm giác toàn thân, và cái đau đan xen hỷ lạc do ly dục của sơ thiền nên sẽ giảm thiểu tối đa đau bệnh so với 1 người bình thường.
🔑 Khi ko có khổ tâm, sẽ không có thêm nội xúc, không còn các làn sóng khổ thọ như sóng vỗ bờ khốc liệt liên tục nữa.
🔑 Vị đó coi đây là cơ hội, đây là bài thi cuối để đưa đến chấm dứt luân hồi tái sanh, để không còn phải chịu thêm bất kỳ nỗi khổ nào do duyên với sinh già bệnh chết nữa.




Gửi phản hồi